'Trả lương 3.000 USD, nhiều em sẽ theo sử'

Câu chuyện kết quả thi đại học môn Lịch sử thấp, xã hội thờ ơ và quan điểm coi "hàng ngàn điểm 0" môn thi này là điều bình thường tiếp tục là tâm điểm giáo dục trên các báo hôm nay.

Tìm đến nhà sử học Đinh Xuân Lâm, người từng dạy sử 60 năm phổ thông, chủ biên nhiều cuốn sách giáo khoa lịch sử, Tuổi Trẻ nhận được đề nghị “cần có một cuộc cách mạng trong môn sử”. Gặp đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc, Sài Gòn Giải Phóngnhận thêm những kiến giải từ nguyên nhân những hành vi ngoài xã hội. Còn Thông tấn xã Việt Nam đã viết lại những lời Bộ trưởng GD-ĐT Phạm Vũ Luận vừa phát ngôn với báo giới cuối tuần trước. Trong khi đó, những người đã từng hoặc đang tiếp tục dạy, học và quan tâm tới lịch sử lại có dịp tỏ bày.

Nhà sử học Dương Trung Quốc: Hệ thống giá trị hiện nay khó khuyến khích việc học sử

Nếu chúng ta coi lịch sử chỉ là một bộ nhớ, quan tâm đến lịch sử theo kiểu chỉ đánh đố trí nhớ thì hiệu quả sẽ không cao. Tất nhiên nhớ kiến thức là cần thiết, việc đánh đố có thể tạo ra cảm giác vui vẻ.


Nhà sử học Dương Trung Quốc: Ảnh: Dân Trí
Nhưng lịch sử không phải chỉ là nhớ. Không dạy theo kiểu nhồi nhét, nhưng phải bảo đảm học sinh vận dụng kiến thức, tiềm năng của mình như thế nào để con người phải có hoài bão, có mưu sinh.

Các em học sinh đầu tư cũng phải có tính toán. Bây giờ có doanh nghiệp nào đó cam kết thí sinh thi nhất môn sử, trả lương 3.000 USD/tháng chẳng hạn, tôi tin chắc sẽ có nhiều em theo sử.

Hiện nay, học sinh phải học ngoại ngữ, tin học, vì không giỏi những thứ đó không kiếm được tiền. Các em có quyền được đầu tư theo lợi ích của các em, trong khi hệ thống giá trị hiện tại không thể khuyến khích các em học sử. Nếu nhìn vào lương bổng, phân công công việc trong xã hội thì sẽ thấy rất rõ.

Tôi đã từng cố gắng thuyết minh với các em học sử là rất cần thiết, vì sử không chỉ giúp các em làm nghề sử, mà có thể làm nhà báo, làm chính trị, kể cả làm khoa học mà tư duy về sử tốt thì cũng có lợi.

Thế nhưng, không thể thuyết phục được các em, vì không nhìn đâu xa, thầy cô giáo dạy sử thuộc người nghèo nhất, ít cơ hội nhất.

Nhưng theo tôi, kể cả điều này cũng không hề đơn giản, vì ngay việc đào tạo đội ngũ giáo viên dạy sử ở các trường đại học cũng rất khó khăn. Tôi biết có nhiều thầy cô dạy sử nhưng chưa hề đặt chân đến Điện Biên Phủ, vì thế chỉ dạy theo SGK, mà SGK thì cũng có nhiều vấn đề phải thay đổi.

Khi chúng ta dạy rất nhiều điều tốt đẹp về lịch sử trong nhà trường thì ra đường, các em không thấy điều đó. Chúng ta nói về di sản này di sản kia, nhưng khi các em đến nơi chỉ thấy việc lấn chiếm di tích, ăn cắp cổ vật... thử hỏi làm sao các em thấy được giá trị của lịch sử.

Vì vậy, đây là câu chuyện của tổng thể xã hội chứ không riêng việc dạy sử. Mặc dù giới sử học rất day dứt, cảm thấy mình có lỗi phần nào ở đây nhưng đúng là chúng ta phải có sự thay đổi một cách toàn diện thực trạng này.



Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Phạm Vũ Luận: Phải nhìn thấy rõ những nguy cơ và thách thức của thời đại


Quá trình công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước và hội nhập quốc tế đòi hỏi phải dạy và học ngoại ngữ, tin học ngay từ các cấp học dưới. Trong hoàn cảnh đó, việc dạy và học lịch sử, văn học và một vài môn khác không được như trước cũng là điều dễ hiểu.

Còn có một nguyên nhân khác nữa: Các bạn hãy nhìn rộng ra các nước khác sẽ thấy, không chỉ ở Việt Nam có hiện tượng thế hệ trẻ xao nhãng, thờ ơ với văn học, lịch sử, cũng như các môn khoa học xă hội nói chung. Điểm thi môn lịch sử thấp và ngành sử không thu hút được nhiều người là một hiện tượng chung của nhiều nước trên thế giới. Vì sao?


Bộ trưởng Phạm Vũ Luận. Ảnh: Hương Giang
Theo tôi, vì tiếng nói của ngành khoa học lịch sử trong cuộc sống hiện đại hôm nay, cũng như cơ hội tìm việc làm, cơ hội có thu nhập tốt của những người giỏi sử, giỏi văn, không nhiều như các lĩnh vực khác...Đó là vấn đề mang tính thời đại, do tác động của cách mạng khoa học công nghệ, do sự biến đổi của đời sống xã hội và đòi hỏi của thị trường lao động.

Trong khi đó ngoại ngữ và tin học được giới trẻ đón nhận rất nhiệt tình. Có phải vì nội dung và phương pháp dạy - học tin học và ngoại ngữ hay hơn lịch sử không? Theo tôi thì câu trả lời là không. Nhưng trong xã hội hiện đại không thể thiếu tin học được, và người ta phải học . Khi giỏi tin học, các em dễ tìm được việc làm cho thu nhập cao hơn . Từ đó người ta có động lực tự thân để học và giỏi tin học.

Tôi cho rằng, chúng ta phải nhìn rõ xu thế tác động của thời đại, nhìn rõ quy luật khách quan này, để có các định hướng đúng và chú ý xây dựng một môi trường giáo dục toàn diện cho thế hệ trẻ.



Chánh văn phòng Bộ GD-ĐT Phạm Mạnh Hùng (người phát ngôn Bộ GD-ĐT): "Được điểm 0 là một thực tế không thể xem nhẹ"


Bộ GD - ĐT nhận thấy, kết quả nhiều bài thi môn Lịch sử của các em học sinh đã tốt nghiệp THPT, tham dự kì thi tuyển sinh đại học, cao đẳng không đạt yêu cầu, thậm chí chỉ được điểm 0 là một thực tế không thể xem nhẹ.


Chánh văn phòng Phạm Mạnh Hùng.
Thực tế này, cần được quan tâm tìm hiểu, phân tích nguyên nhân, từ đó có những giải pháp phù hợp, khắc phục những tác động tiêu cực của các nguyên nhân chủ quan và khách quan, nhằm mục đích nâng cao chất lượng dạy - học môn Lịch sử, thực hiện tốt mục tiêu giáo dục toàn diện cho học sinh.

Bộ GD-ĐT sẽ có thời gian tiếp tục nghiên cứu, tìm những giải pháp, chỉ đạo, khắc phục tình trạng trên; đồng thời sẽ tiếp thu ý kiến của công luận qua các hội thảo và website của Bộ.



GS Đinh Xuân Lâm: Cần một cuộc cách mạng về môn sử


Từ lâu, chúng tôi đã rất đau đầu để chứng minh một cách khoa học và giản dị với các nhà quản lý giáo dục là chúng ta đang hiểu sai về môn lịch sử.

Đó không phải là một môn giáo dục, tuyên truyền chính trị thông qua các sự kiện và con số, mà là một môn khoa học với tất cả sự hấp dẫn và khó khăn của nó.

Lịch sử cần được nghiên cứu và trình bày một cách khách quan, không thiên kiến thì mới tạo ra sức hấp dẫn được.

Tôi dạy sử hơn nửa thế kỷ, tôi biết trẻ em đứa nào cũng yêu thích môn lịch sử. Chính người lớn làm cho chúng hết yêu.

Chúng tôi, mà đại diện là cơ quan của Hội Khoa học lịch sử, đã nhiều lần đề đạt với Bộ GD-ĐT, Ban Khoa giáo trung ương, các cơ quan chức năng khác phối hợp nghiên cứu để sửa lại chương trình SGK lịch sử phổ thông.

GS Đinh Xuân Lâm. Ảnh: Thanh Đạm/Tuổi Trẻ
Cần phải viết một bộ SGK lịch sử theo yêu cầu của thời đại, với tinh thần hòa nhập và đổi mới. Chương trình cũ chỉ thích hợp với một giai đoạn lịch sử nhất định, trong thời chiến tranh mà thôi.

SGK môn lịch sử, xưa nay vẫn chỉ sửa chữa theo kiểu vá víu, chỉnh sửa những chi tiết, sự kiện, năm tháng, địa điểm, tên người... Sửa những cái đó thì dễ, nhưng nó không căn bản.

Điều chủ yếu là sửa những quan điểm, đánh giá sai thì lại chưa được đặt ra. Đúng hơn là các nhà sử học đặt ra nhưng chưa nhận được câu trả lời thích đáng từ Bộ GD-ĐT và các cơ quan thẩm quyền khác.

Có những vấn đề rất lớn của lịch sử, sai rõ ràng, các hội thảo khoa học chuyên ngành đã chỉ ra nhiều lần, nhưng vẫn chưa được bật đèn xanh để chính thức sửa trong SGK.

Hiện tại Bộ GD-ĐT vẫn soạn SGK sử theo phương pháp không giống ai. Ví dụ sách lớp 7 mời ba giáo viên dạy sử ở ba miền Bắc Trung Nam cùng viết chung, mà ba ông này không quen biết và rất ít điều kiện gặp nhau. Như vậy làm sao có phong cách trình bày thống nhất và hấp dẫn?

Trước mắt, theo tôi, các ban chuyên môn của bộ nên có sự hợp tác chặt chẽ với Hội Khoa học lịch sử để có được sự thống nhất chung trong việc đánh giá thực trạng nghiên cứu, dạy học lịch sử mới có hi vọng tạo nên cuộc cách mạng triệt để cho môn sử học nước nhà.

Hiểu rõ bản thân: Không đơn giản

“Hãy phác thảo tính cách, con người của bạn”. Đây là bài tập về nhà dành cho sinh viên Khoa Quản trị du lịch của một trường ĐH. Kết quả khiến nhiều người giật mình, có không ít SV đang rất lơ mơ về bản thân.

Tôi là ai?

Một câu hỏi tưởng chừng đơn giản, rất dễ trả lời, nhưng có nhiều bạn đã lúng túng khi “định vị” mình. Dưới đây là những đoạn trích “tự bạch” của một số bạn SV.

“Tôi luôn sống trong sự bảo bọc, chăm sóc quá kỹ của gia đình. Tôi chẳng bao giờ phải bận lòng lớn lên tôi sẽ làm gì? Từ khi tôi còn bé, ba đã thường xuyên thủ thỉ với tôi: “Con lớn nhanh để tiếp quản công ty của gia đình”. Và tôi cũng không bao giờ phải nghĩ tới việc làm thêm, kiếm tiền như các bạn đồng trang lứa, vì ba mẹ tôi luôn khẳng định: “Ba mẹ vất vả làm việc, kiếm tiền tất cả là để lo cho con”. Cứ thế, cuộc đời, tương lai của tôi dường như đã được ba mẹ “lập trình”. Sáng tôi cắp cặp đi học, chiều về là xem như hoàn thành nhiệm vụ. 20 tuổi, tôi thấy mình vẫn như một đứa trẻ, hoàn toàn phụ thuộc vào gia đình, không tự lập, không ước mơ, không biết mình giỏi, dở cái gì…?”.

“Tôi muốn học giỏi, nhưng lại lười. Chỉ đến khi ba mẹ nhắc nhở, thúc ép, giám sát thì tôi mới chịu tập trung học. Tôi rất muốn tham gia các hoạt động tình nguyện, nhưng nếu không có ai rủ rê thì tôi nằm ỳ ở nhà chơi game hay ngồi quán cà phê. Tôi muốn đi làm thêm để tích lũy kinh nghiệm cho nghề nghiệp sau này, nhưng tôi không biết bắt đầu từ đâu và nếu không có người cầm tay chỉ việc, có lẽ tôi sẽ không làm được. Vì vậy, tôi cũng không biết sau này mình sẽ làm gì, phù hợp với công việc nào và tương lai ra sao”.

“Tôi thấy mình giống một con sâu. Một con sâu chỉ biết phá hoại, làm cho gia đình buồn, chứ chưa mang đến ích lợi cho ai. Nhưng dù sao tôi cũng chỉ là một con sâu nhỏ bé, gây tác hại ít và hậu quả cũng chưa lớn lắm. Tôi sẽ cố gắng để mình thoát khỏi kiếp sâu, bắt đầu bằng việc bớt chơi game, giảm đi chơi và tập trung vào học tập. Tôi biết điều này chẳng dễ, nhưng tôi sẽ cố gắng”.

“Tôi vào học ngành du lịch, theo quyết định của ba mẹ. Thật sự, tôi không biết mình có phù hợp với ngành đang học và ra trường có xin được việc hay không. Nhiệm vụ của tôi là hoàn thành chương trình học, tốt nghiệp, còn việc làm là chuyện của… ba mẹ tôi”...

Tôi muốn gì?

Hiểu mình, hiểu người và muốn người khác hiểu mình là mong muốn, nhu cầu của mỗi người. Bởi điều này sẽ giúp chúng ta không hiểu sai hay bị ảo tưởng, ngộ nhận về bản thân mình cũng như sẽ được người khác tin tưởng và yêu mến nhiều hơn. Theo các chuyên gia tâm lý, đó chính là những nền tảng cơ bản giúp con người có được thành công, hạnh phúc trong nghề nghiệp, cuộc sống.

“Hiểu mình” - mới nghe cứ tưởng là dễ dàng nhưng thực sự là chuyện không đơn giản. Nhiều bạn trẻ ngày nay có thể nắm bắt được nhiều thông tin, sự kiện trong nước, thế giới, nhưng khi được yêu cầu giới thiệu về sở trường, sở đoản, ưu khuyết điểm, năng lực, quan điểm sống của mình… thì các bạn lại lộ rõ sự bối rối. Điều này lý giải vì sao nhiều bạn trẻ phân vân không biết chọn trường, ngành học, nghề nghiệp nào phù hợp với mình. Khi không hiểu bản thân mình sẽ dẫn đến nhiều hệ lụy: định hướng tương lai, nghề nghiệp không chính xác; ngộ nhận, ảo tưởng về bản thân.

Peter Druker - người được xem là “cha đẻ” của ngành quản trị kinh doanh hiện đại đã nói: “Thành công trong nền kinh tế tri thức sẽ đến với những ai hiểu rõ được bản thân mình, thế mạnh của mình, văn hóa của mình và cách mà mình làm tốt nhất”.

Trong chuyên đề “Quản trị cuộc đời”, ông Giản Tư Trung - người sáng lập Tổ hợp giáo dục PACE cho rằng, việc thường xuyên tự đặt câu hỏi cho mình sẽ giúp các bạn trẻ hiểu rõ được bản thân. Những câu hỏi như: Thế mạnh, sở trường của tôi là gì? Đâu là sở đoản, điểm yếu khó khắc phục của tôi? Tôi thuộc típ người nào? Cách mà tôi có thể làm việc tốt nhất với người khác? Cách nào giúp tôi có thể học tốt nhất? Công việc, ngành nghề nào phù hợp với tôi? Tôi sống để làm gì?… Khi đi tìm câu trả lời cho mỗi câu hỏi đó tức là bạn đang từng bước khám phá chính mình và đó chính là cơ sở để hoạch định tương lai, cuộc đời mình.


Nguồn: phunuonline

Sức khỏe thể chất và tinh thần

Trước khi đi sâu vào con đường sống lành mạnh và hạnh phúc, chúng ta chắc không ai quên rằng con người mình gồm tình thần và thể chất.

“Một tinh thần minh mẫn, trong một thân thể tráng kiện”

Cha ông ta đã nói thế, và thực tế cũng đã chứng minh điều đó! Nếu bạn đã có đôi chút kinh nghiệm về những ngày bệnh hoạn, đau ốm, hay có dịp quan sát những người chung quanh mình, bạn sẽ thấy rằng sức khỏe góp phần rất lớn vào cuộc sống hạnh phúc của con người. Tâm và thể luôn luôn song hành… Một tinh thần “bệnh hoạn”, mang nặng những âu lo, buồn chán, căng thẳng, tức giận, thù hằn hoặc dồn nén... hay bi quan yếm thế cũng gây cho thân xác biết bao nhiêu phiền toái.


Những thí nghiệm khoa học đã chứng minh một cách không ngờ rằng: để giết một con chuột lang (một loại chuột thường dùng để làm thí nghiệm), người ta chỉ cần chích vào nó một ít máu được rút ra từ những người đang trải qua sự sợ hãi hay tức giận cao độ. Loại chuột này sẽ chết sau chưa đầy hai phút khi máu của những người nói trên được chích vào chúng. Khủng khiếp thật! Những độc tố này cũng sẽ “giết” bạn cùng một cách như thế, có khác chăng là nó chậm và âm ỷ thôi. Bạn thử nghĩ xem, biết bao nhiêu lần bạn đã để những chất độc hại này ảnh hưởng đến cơ thể của bạn khi bạn ôm mãi những mối sầu hận, lo âu , bực tức, những ghen tuông và tủi hờn…

Thật vậy, theo các nhà khoa học, những cảm cúc tiêu cực gây xáo trộn, tạo ra những độc tố mạnh có thể hại con người. Hay rõ hơn nữa, chính chúng là căn nguyên làm phát xuất một số bệnh thể lý nan giải như ung thư, ung bướu, ung nhọt, loét dạ dày, tim, cao huyết áp, mẩn ngứa. Suy nghĩ tiêu cực, bi quan có thể làm cho người ta rối loạn cảm xúc, tình cảm, trở nên căng thẳng, trầm cảm,… và nhất là mất quân bình. Mạnh hơn, có thể đưa con người đến điên loạn.

Mỗi tư tưởng đều có những ảnh hưởng sinh hóa lên cơ thể của chúng ta chỉ trong nháy mắt thôi. Bạn thử nhìn lại xem chính mình đã đưa vào cơ thể mình biết bao nhiêu chất độc? Ban không thể vừa bực bội, vừa lo lắng, lại vừa khỏe mạnh cùng một lúc được! Đơn giản chỉ vì sức khỏe thể lý là kết quả, là phản ánh của sức khỏe tinh thần. Bệnh hoạn thường là kết quả của một sự giằng co nội tâm nào đó chưa được giải quyết, và được biểu lộ ra bên ngoài.

Thật lạ lùng là vô thức và tiềm thức có ảnh hưởng rất lớn trên cơ thể chúng ta. Chắc bạn có khi nhớ là chính mình hay một ai đó bị đau khi phải đối diện hay đương đầu với một việc khó xử, hay trước một kỳ thi mà bạn cảm thấy mình chưa sẵn sàng… Những cơn nhức đầu có khi do sự sợ hãi mà ra.

Bạn có biết không, một số người hay bị chứng viêm cổ họng trước những lúc mà vì công việc, họ phải diễn thuyết trước đám đông. Những người này là những kẻ sợ nói chuyện trước công chúng. Hoặc có người trở bệnh khi phải đi công tác hay thuyên chuyển đi nơi mình không muốn, ngay cả những người vợ nhuốm bịnh trước khi chồng đi xa, vì nỗi lo lắng tiềm ẩn trước nguy cơ chồng sẽ chơi bời khi xa nhà. Thể lý và tâm lý song hành chặt chẽ thế đấy!

Người ta còn tìm thấy rằng niềm tin và sự chờ mong của chúng ta có thể làm cho chúng ta phát bệnh. Ví dụ như chị của bạn bảo rằng: “Chị đang bị cảm nặng, và thế nào em cũng bị lây chị cho coi”, và thế là bạn cũng trở nên dễ bị cảm. Chúng ta bị bệnh một phần vì có thể là do chúng ta tin hay do lo sợ và vô thức dường như đang sẵn sàng chờ đợi hoặc chào đón nó sẽ xảy ra… Sức đề kháng dường như bị tê liệt vì những lý do đó.

Có những chứng cớ cho thấy rằng chúng ta có thể mắc một căn bệnh nào đó vì cha hay mẹ chúng ta đã mắc phải. Chúng ta dường như nghĩ rằng điều đó là “thích hợp” và không thể tránh được, và đã xảy ra như thế. Người khác lại hay nói: “Tôi là người bệnh hoạn…” và cuộc sống đã chứng minh là lời nhận xét của của họ đúng, họ là người bệnh hoạn thật, nhưng rất nhiều khi họ đã để cho cơ thể họ chứng minh rằng lời “tiên đoán” của họ đúng. Thật lạ và nghe có vẻ khó tin thật! Đây không phải là một sự trùng hợp đâu. Nhưng là do suy nghĩ dẫn tới! Nhiều nhà tâm lý dựa trên những nghiên cứu và thí nghiệm, đã giải thích rằng:

“Nhiều việc đã xảy ra đến đúng như lòng ta chờ mong!”

Thêm vào đó, khi còn bé, chúng ta học được một cách nhanh chóng rằng, đau yếu là một cách hữu hiệu nhất để lôi kéo sự chú ý, sự quan tâm cũng như tình thương của người khác. Một số người trong chúng ta đã thành công với phương pháp này. Khi chúng ta bệnh hoạn hay đau yếu, bạn bè, gia đình và những người thân lo chăm sóc cho chúng ta ngay, chúng ta cảm thấy thỏa mãn, sung sướng và an toàn hơn vì những biểu lộ yêu thương và quan tâm đó. Chúng ta hay bị bệnh khi mình bị bỏ rơi, hay không được yêu mến, chú ý… Một số con cưng cứ bệnh hoài, và nhiều người bị bệnh kinh niên nằm một chỗ nữa.

Trường hợp cô Nga mà tôi biết, cô đã có lần bị té và sau đó không đi vững một mình nữa. Mỗi lần cần gì, mẹ cô đều đem đến tận giường hoặc làm thay cho cô mọi việc. Cô không làm gì cả từ độ ấy, bà mẹ quá cưng chiều lo lắng chăm sóc chu đáo, cô không phải phấn đấu và khó nhọc gì… Cô Nga ở trong tình trạng như thế hơn 10 năm, dù mẹ cô kiệt sức vì tuổi già và vất vả. Sau khi mẹ mất một thời gian ngắn, cô Nga ra khỏi gường và đi đứng như một người bình thường trở lại, dù không phải chữa chạy thuốc men gì…

Tại sao có hiện tượng ấy? Chắc bạn cũng có thể đoán được rồi. Cô Nga đã cảm thấy thoải mái, được quan tâm, chiều chuộng khi mình đau yếu. Không đứng dậy đi chỉ là một hình thức của sự không muốn mất đi những chăm sóc đặc biệt. Đó có phải là một cách bảo vệ hạnh phúc cho mình và cho gia đình chăng? Những điều này thuộc vô thức hơn là ý thức. Nếu tinh tế và chú ý một chút thì bạn cũng có thể nhận ra điều này ở chính mình hay ở người khác, nhất là ở trẻ con.

Những tình cảm bị dồn nén và những cảm xúc thật sự đã ảnh hưởng tới sức khỏe chúng ta. Để duy trì sức khỏe và năng lực, chúng ta cần giữ gìn những cảm xúc tích cực, và nhất là cố gắng diễn tả tình cảm chúng ta ra bên ngoài. Điều này có vẻ khó đối với người Việt Nam, cả nam lẫn nữ.

Điều quan trọng là chúng ta phải tin là chúng ta Đáng Được Khỏe Mạnh. Nếu chúng ta tích trữ vào tiềm thức của mình những tâm tình như: “Tôi không phải là một người dễ thương” hay “Tôi đã làm điều xấu”, hoặc “Tôi đáng bị trừng phạt”… và rồi theo cách thường tình, chúng ta sẽ chuốc lấy đau khổ. Kết quả là chúng ta sẽ có một sức khỏe tồi tệ. Đôi khi tình trạng sức khỏe đó có thể kéo dài đến suốt đời nữa.

Vì thân xác chúng ta chịu ảnh hưởng của tinh thần như thế, nên khi chúng ta không hài lòng về nghề nghiệp, hay có một cuộc sống tẻ nhạt, thiếu vui vẻ; thân thể chúng ta sẽ tìm lối thoát, và bịnh hoạn có thể là lối thoát đầu tiên.

Sức khỏe tráng kiện, ở đây tôi muốn nói đến năng lực và sức sống, là quyền mà bạn đáng được hưởng. Mỗi sáng thức dậy, bạn cố gắng tạo thói quen bắt đầu ngày với ý nghĩ và sự tin tưởng là hôm nay bạn sẽ khỏe khoắn và mọi sự sẽ tốt đẹp… Nếu bạn có trong đầu những ý nghĩ đó, bạn sẽ nhìn những gì xảy ra trong ngày với một con mắt và tinh thần khác. Bạn thử cố đi, rồi sẽ thấy!

Nếu chúng ta để ý đến mối liên hệ giữa tinh thần và thể xác, chúng ta sẽ thấy rằng, mỗi giây phút tiềm thức của chúng ta điều khiển tình trạng sức khỏe của mình. Thân xác bạn đang được xây dựng và tái xây dựng do những gì phát xuất từ tâm trí bạn đấy. Tâm trí bạn chính là kiến trúc sư cho cơ thể, và sức khỏe cơ thể là phản ánh của tư tưởng bạn. Nếu bạn “nhập tâm” sự sợ hãi, giận dữ, và dồn nén những cảm xúc, thân xác bạn sẽ phản chiếu nó lại. Bạn sẽ thấy rằng, những nỗi đau của tinh thần sẽ trở thành những bệnh hoạn của cơ thể.

Tóm lại, bạn nên cố gắng tạo cho mình những tư tưởng, ý nghĩ lành mạnh và lạc quan. Cứ tưởng tượng bạn là người khỏe mạnh, có hại gì cho ai đâu? Trái lại chỉ có lợi cho bạn mà thôi. Bạn thử quyết tâm chuyển hóa những gì tiêu cực đi nhé. Sức khỏe thuộc quyền sở hữu của bạn, và bạn đáng được một sức khỏe tuyệt vời. Điều tiên quyết là bạn cố gắng đối xử “dễ thương” với chính mình.

Hãy chấp nhận và yêu chính mình như hiện trạng của mình bây giờ, và nhìn nhận rằng từ trước đến nay bạn đã sống một cuộc sống tốt nhất mà bạn có thể với tất cả bối cảnh và con người cụ thể của bạn. Bạn có trách cứ gì về mình về quá khứ, về những gì chưa làm được, thì bạn hãy rút kinh nghiệm rồi thẳng tiến, chứ than thân trách phận hay hận mình thì bạn sẽ nhận được gì? Có lẽ sẽ chỉ là sự mặc cảm và chán nản mà thôi.

Tốt hơn hết là hãy bắt đầu lại, hãy xây dựng cho mình một cách nhìn, cách suy nghĩ khác. Bằng cách tạo cho mình một tinh thần lành mạnh, sức khỏe thể chất của bạn sẽ được cải tiến dần. Bạn đừng quên rằng: Sức khỏe góp phần rất lớn cho hạnh phúc đời bạn.

Mong bạn khỏe, yêu đời và tiếp tục không những tìm kiếm hạnh phúc, mà mỗi ngày cảm thấy hạnh phúc hơn trước.

“Một trái tim vui sẽ giết chết nhiều vi trùng hơn các kho thuốc kháng sinh trên thế giới” - Moliere

Nguồn: Hồn Việt

Hãy trọn vẹn với cuộc sống

Cuộc đời cũng giống như trò chơi tung hứng. Bạn có trong tay 5 quả bóng có tên là: Công Việc, Gia Đình, Sức Khỏe, Bạn Bè và Tinh Thần. Bạn phải cố gắng không làm rơi bất cứ quả bóng nào. Công Việc và Tinh Thần là những quả bóng cao su, nếu rơi xuống chúng có thể nảy trở lên vào tay bạn, nhưng 3 quả bóng còn lại là những quả bóng thủy tinh, chúng có thể sẽ bị trầy xước, sứt mẻ, hoặc thậm chí vỡ tan khi rơi xuống đất. Nếu không tự chủ, bạn khó có thể lường trước được quả bóng nào sẽ rơi xuống đất. Vì vậy hãy học cách giữ cân bằng cho cuộc sống của chính mình.

Đừng hạ thấp giá trị bản thân khi so sánh mình với người khác. Mỗi chúng ta đều là những con người đặc biệt và có giá trị riêng. Nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người là biết mình được đánh giá và nhìn nhận đúng.

Đừng để những ước mơ, mục đích của bạn lệ thuộc vào người khác, mà phải bắt nguồn từ chính khao khát, đam mê của bạn. Chỉ có bạn mới biết điều gì là tốt nhất cho bản thân mình.

Bạn hãy nâng niu, gìn giữ những gì thân thuộc, gần gũi nhất trong trái tim bạn. Đó chính là những giá trị tinh thần để cuộc sống của bạn thêm phần ý nghĩa.

Đừng để cuộc đời bạn trôi qua một cách vô nghĩa khi mãi chìm đắm trong kỷ niệm hay nỗi đau trong quá khứ hoặc lo lắng quá về tương lai. Hãy sống trọn vẹn cho giây phút hiện tại bằng tất cả cảm nhận và nhiệt huyết của trái tim mình.

Đừng bao giờ bỏ cuộc khi bạn vẫn còn có thể làm được điều gì đó. Mọi thứ chỉ thật sự chấm dứt khi bạn thôi không muốn cố gắng nữa.

Đừng ngại nhìn nhận rằng bạn là người chưa hoàn hảo. Sự trưởng thành của con người diễn ra trong mọi giai đoạn cuộc sống. Chính sự nhìn nhận những khiếm khuyết đó sẽ là sợi chỉ nối kết mọi người lại với nhau. Hãy học hỏi vì kiến thức và trải nghiệm là vốn quý nhất mà bạn luôn có thể mang theo bên mình.

Đừng sợ phải đối mặt với khó khăn, thử thách vì đó chính là cơ hội vững vàng để bạn trưởng thành hơn.

Đừng để tình yêu thiếu vắng trong cuộc đời bạn bằng cách nói rằng thật khó tìm thấy nó. Cách nhanh nhất để nhận được tình yêu là cho đi. Cách mau chóng nhất để đánh mất tình yêu là cố giữ nó thực chặt. Và cách tốt nhất để giữ trọn vẹn tình yêu là chắp cho nó một đôi cánh.

Hãy sử dụng thời gian và ngôn ngữ một cách cẩn thận. Không một lời nói hay khoảnh khắc nào đã qua có thể lấy lại được.

Đừng băng qua cuộc sống quá nhanh để rồi đến một lúc nào đó bạn sẽ phải tự hỏi mình đang ở đâu. Hãy vạch ra hành trình để luôn ý thức được rằng mình đang đi đâu trong hành trình ấy.

Cuộc đời ko phải là một cuộc đua. Nó là một hành trình để chúng ta từng bước chiêm nghiệm ý nghĩa cuộc sống. Điều quan trọng không phảỉ là phần thưởng khi bạn đến đích, mà chính là những gì bạn đã cảm nhận được trên từng chặng đường đi.

Cà phê của cuộc đời

Một nhóm học sinh cũ khá thành công và ổn định trong nghề nghiệp tập trung tại nhà một thầy giáo cũ. Câu chuyện dần dà chuyển sang những than thở về áp lực cuộc sống và công việc.

Đãi cà phê cho các vị khách của mình, thầy giáo vô bếp mang ra một ấm to cà phê và nhiều ly tách khác nhau từ ly nhựa, ly sứ, ly thủy tinh, có cái đơn giản, xinh xắn, có cái sang trọng đắt tiền. Thầy bảo các học sinh tự lấy cà phê cho mình.

Khi em nào cũng chọn được cái tách cho mình, thầy nói:

“Nếu các em để ý sẽ thấy mấy cái tách đẹp, sang trọng và đắt tiền được chọn ngay, chỉ có những cái bình thường và rẻ tiền được chừa lại. Cũng bình thường thôi, thường thì người ta chỉ muốn những cái tốt nhất cho mình. Đó cũng chính là nguồn cội của những vấn đề và áp lực”.

Hãy hiểu rõ ràng rằng bản thân cái tách không làm cà phê ngon hơn. Trong mọi trường hợp, nó chỉ làm cà phê mắc tiền hơn hay trong vài trường hợp nó át hẳn mùi vị của cà phê.

Những gì bạn muốn ở đây đơn giản chỉ là cà phê, không phải là cái tách nhưng một cách vô thức các em lại hướng đến những cái tách tốt nhất... và sau đó các em bắt đầu nghía tách của các bạn khác.

Hãy nghĩ thử xem: cuộc sống như cà phê; công việc, tiền bạc và vị trí trong xã hội là những cái tách thôi. Chúng chỉ là những công cụ để chứa đựng cuộc sống này và loại “tách” chúng ta có được không quyết định, cũng không thay đổi giá trị của cuộc sống chúng ta.

Đôi khi vì quá chạy theo những cái tách mà chúng ta bỏ mất cơ hội thưởng thức cà phê! Người hạnh phúc nhất không phải là người có tất cả những thứ tốt nhất. Họ chỉ trân trọng hết mức mọi thứ mà họ có.

Sống đơn giản. Yêu thương ngập tràn. Quan tâm sâu sắc. Nói những lời tử tế.

Nguồn: Baihoc