Câu chuyện bông hồng hay sức mạnh của sự tập trung

Ở một vùng quê nọ, có 2 cha con một nhà trồng hoa đang sinh sống trong một khu vườn rộng lớn. Người cha chăm chỉ, yêu lao động và được cả xã hội công nhận về thành công trong lĩnh vực trồng hoa. Còn người con có rất nhiều tài. Anh lớn lên trong vòng tay yêu thương và đầy đủ vật chất mà người cha ban cho. Anh đã học được nhiều nghề, làm được nhiều điều hay. Nhưng ở tuổi 35, anh vẫn là một người vô danh trong xã hội.
Anh luôn suy nghĩ về điều này, vẫn không thể hiểu tại sao mình làm nhiều điều hay mà đến giờ vẫn là người vô danh.
Người cha hiểu ý, liền đưa anh đến vườn hoa mà ông chuẩn bị thu hoạch. Ông chỉ vào cây bông hồng to nhất, đẹp nhất và rực rỡ nhất nằm giữa vườn cho cậu con trai và hỏi:


  • Con có biết tại sao cây bông hồng kia lại to và đẹp rực rỡ hơn các cây khác không?
  • Có phải vì cha mua giống mới không?
  • Không phải, người cha đáp, tất cả đều chung một giống hoa con ạ.
  • Thế có phải cha tưới cho nó nhiều nước và bón cho nó nhiều chất dinh dưỡng hơn không?
  • Cũng không phải. Điều kiện chăm sóc và môi trường sinh trưởng của chúng đều như nhau.
  • Vậy thì chắc là đất ở chỗ đó tốt hơn?
  • Con lại sai nữa rồi. Đất cũng giống nhau.
Người con không biết trả lời sao nữa. Anh nghĩ mãi nhưng vẫn không thể giải thích nổi. Lúc này, người cha mới ôn tồn bảo:
  • Con có nhận thấy cây bông hồng này ít lá và ít nụ không?
  • À đúng rồi. Nhưng có nghĩa là gì hả cha?
  • Trong khu vườn này, chỉ duy nhất có cây bông này là ta thường xuyên nhìn tới. Khi thấy nhiều lá mọc quanh nó, ta tỉa bớt. Khi thấy nó có nhiều chồi, nhiều nụ đâm ra, ta cũng tỉa bớt.
Người con có vẻ hiểu ra điều gì đó, gật đầu liên tục. Người cha tiếp lời:
  • Tất cả các cây hồng đều có điều kiện sống như nhau, nhưng cây này lại được đặc ân của ta là tỉa bớt cành, nụ và lá nên chất dinh dưỡng sẽ tập trung vào bông hoa, không bị phân tán đi nơi khác. Chính vì thế nó to hơn, đẹp hơn và rực rỡ hơn.
Trầm ngâm một lúc, ông lại tiếp:
  • Cũng như con, tuy con rất giỏi, rất nhiều tài, làm được rất nhiều việc nhưng vẫn giống như những người khác vì con thiếu tập trung, bị phân tán năng lượng và thời gian vào quá nhiều thứ. Con cần phải xác định mình sẽ trở thành người như thế nào trong 5 năm tới. Con đam mê gì nhất, điều gì khiến cho con trăn trở nhất, điều gì khiến con có thể sống chết với nó, không quản khó khăn? Lúc đó con sẽ là người thành công, con trai ạ.
Lúc này, người con đã hiểu ra vấn đề. Anh khóc rồi quỳ xuống hôn vào tay người cha và cảm ơn ông về câu chuyện đã giúp anh nhìn nhận cuộc đời tốt hơn.
Vậy đấy các bạn ạ. Ai cũng có nhiều mối quan tâm, nhiều sự lựa chọn trong cuộc sống và sự nghiệp. Nhưng nếu không biết cách bỏ bớt để tập trung cho điều mình mong muốn thì mãi mãi vẫn sẽ là người vô danh.
Nguồn: Internet

Bạn đã hiểu bản thân mình?

Vì sao Edison lại là một nhà khoa học với 1.907 phát minh sáng chế mà không phải là một nhà văn? Vì sao Bill Gates trở thành ông chủ của Tập đoàn Microsoft khổng lồ mà không phải là đầu bếp? Vì sao Linh Nga là một nghệ sĩ múa được yêu thích mà không phải là một bác sĩ? Còn bạn, bạn có thể là một người nào đó đặc biệt hơn không?
Để thành công, đầu tiên bạn phải hiểu mình là người như thế nào. Nếu biết mình là một chú lạc đà, có bướu để trữ nước, có chân dài để đi bộ, có lông mi để che chắn bão cát... thì ắt hẳn chú sẽ chọn sống trên sa mạc hơn là thích thú an phận trong sở thú. Nếu biết mình là một chú chim với đôi cánh khỏe mạnh cùng thân hình nhẹ nhàng, ắt hẳn bạn sẽ muốn sống tự do trên bầu trời thay vì khoái chí vì mình đã tìm được một chiếc lồng thật đẹp. Khi không biết mình là ai, có tiềm năng gì, người ta sẽ cam chịu với số phận hiện tại và nghĩ rằng: “Thế là đủ”. Tuy nhiên, hiểu được bản thân thì bạn sẽ làm được nhiều hơn những gì bạn nghĩ.
Việt Nam có một loại dừa rất đặc biệt tên là dừa sáp. Nó chỉ có thể cho ra loại dừa này nếu sống tại khu vực Cầu Kè (tỉnh Trà Vinh) và không thể cho ra loại quả sáp đó nếu mọc trên những vùng đất khác. Ai trong đời cũng có ước mơ, nhưng ước mơ ấy chỉ là hạt giống. Muốn nó đâm mầm nảy nở, bạn phải tìm ra mảnh đất phù hợp với nó. Để làm được điều đó, bạn phải hiểu mình là “loại dừa nào”, để biết mảnh đất sống của mình là ở đâu. Nếu không, bạn sẽ loay hoay mãi giữa trăm phương nghìn nẻo của cuộc đời này.
Một đầu bếp nổi tiếng trên chương trình truyền hình đã bảo rằng để có một món ăn ngon, bạn phải nêm nếm trong quá trình chế biến. Nếu món ăn thiếu đậm đà, ta nên thêm ít muối, nếu món ăn thừa ngọt, ta nên tránh thêm đường. Hiểu mình đang thiếu gì, thừa gì sẽ giúp bạn hoàn thiện bản thân. Nếu không, thêm vào cái mình đã dư trong khi điều mình thiếu vẫn hoài khiếm khuyết. Muốn bù khuyết, phát huy ưu, phát triển bản thân, trước tiên bạn phải hiểu chính mình.

 Ths NGUYỄN HOÀNG KHẮC HIẾU
(Giảng viên khoa tâm lý giáo dục, ĐH Sư phạm TP.HCM)
Nguồn: Tuổi trẻ

Hiểu giá trị bản thân để thôi đổ lỗi cho người khác

Trong cuộc sống, những sự việc có thể châm ngòi cho cơn giận dữ là vô tận. Ta phải liên tục đối mặt với những sự việc đó và cuộc sống nhiều khi trở nên căng thẳng không đáng có. Nhưng khi ta hiểu được động lực tận cùng bên trong gây ra những cảm xúc đó thì dường như cuộc sống trở nên thanh thản và yên bình biết bao.

Phần nổi của tảng băng
Cơn giận dữ xảy đến khiến người ta luôn cho mình là đúng đắn và đối phương hoàn toàn sai. Khi đó, người ta sẽ khó mà đủ bình tâm để lắng nghe, tôn trọng hay quan tâm đến người khác mà chỉ chú tâm đến điều mình muốn. Các nhà tâm lý phân tích rằng: "Cơn giận dữ khiến người đó vừa đóng vai trò của quan tòa, vừa là bồi thẩm đoàn, vừa là công tố viên và chắc chắn trong cơn giận đó sẽ không chấp thuận bất kỳ sự kháng cáo nào".
Phần lớn những người hay cáu giận nghĩ rằng mình "quen" với cảm xúc này và cho đó là điều bình thường. Họ không hề nghĩ đến việc mỗi cơn bão giận dữ đi qua để lại một sự tàn phá khủng khiếp. Có những người lại cho rằng đó cũng là một dư vị cảm xúc khiến cho cuộc sống thêm phần thăng hoa. Nhưng thực tế, phần lớn những cơn giận dữ bùng phát thường là kinh nghiệm đau đớn chứ không phải là sự khai phá cảm xúc. Mỗi cơn giận dữ bùng phát biến thành một hàng rào chắc chắn ngăn trở sự thăm dò, khai phá cảm xúc.
Những cơn giận dữ còn phá tan sức mạnh nội tại khiến người ta không còn sức để đối mặt với vô vàn những sự việc bất trắc có thể xảy đến bất kỳ lúc nào. Những cơn giận dữ còn ngăn cản tình yêu và nhiều khi làm cho bản thân bị cô lập, khó mà hợp tác và thông hiểu với xung quanh. Đó là bức tường vững chắc ngăn cách ta với bạn bè, anh em. Điều nguy hại là khi bức tường này được thiết lập bằng những cơn cáu giận thì hầu như không có cách nào phá nổi, không thể xuyên qua hay luồn xuống dưới như trong phim hành động được.
Chỉ đến khi ta thấu hiểu giá trị bản thân, trải lòng với nỗi đau thì cơn giận dữ sẽ không còn bùng phát và thôi không đổ tội cho người khác nữa.
Những cơn giận dữ ở con người được các nhà tâm lý ví như sự gầm rú, tiếng rống lên của loài thú khi bị những con thú dữ lớn hơn đe dọa. Chúng không thể tự vệ nên đành phải xù lông, gầm lên. Nhiều khi cơn giận dữ ở ta có căn nguyên từ sự sợ hãi. Nhưng không phải ai cũng liên hệ và giải được mối liên quan giữa sự giận dữ và nỗi sợ hãi trong tâm hồn. Bề ngoài, cơn giận dữ thường khiến người ta lầm tưởng rằng đó là sự dũng cảm. Có vẻ như người đang giận dữ không biết sợ gì cả, nhất là khi giận dữ đỉnh điểm dẫn đến bạo lực. Nhưng thực chất, đa phần là họ đang có một nỗi sợ hãi trong lòng. Không phải lòng dũng cảm kích thích họ tấn công mà chính là nỗi sợ không kiểm soát được. Tương tự như con thú bị dồn vào chân tường sẽ phải gầm rú lên và lao tới tấn công.
Nhưng ở một góc độ khác, bên dưới cơn giận dữ còn là nỗi đau đớn và bên dưới nỗi đau đớn chính là sự sợ hãi. Ta không thể nào trải qua sự sợ hãi mà không trải nghiệm nỗi đau đớn trước đó. Nỗi đau đớn đó có thể là do sự mất mát của người thân, tình yêu bị chia lìa hay có thể là do mất việc... Những ai đã từng trải qua cảm giác đó thì mới hiểu nỗi đau đớn đó thật khủng khiếp. Nhiều khi thà nổi giận còn hơn là bị chạm vào nỗi đau đó. Phần lớn chúng ta đều làm như vậy, nhưng khi giận dữ thì nỗi đau đớn trong lòng đó không hề biến mất mà nó chỉ tạm thời bị chôn vùi, khỏa lấp đi mà thôi.

Đối mặt với cơn giận dữ

Theo phân tích của các chuyên gia tâm lý, khi nỗi đau đớn bị cự tuyệt thì lớp lá phủ là những cơn giận dữ sẽ xảy ra thường xuyên hơn. Những người liên tục có cơn giận dữ sẽ phải triền miên chịu đựng nỗi đau đớn. Kinh nghiệm giận dữ vốn đã đau đớn nhưng nỗi đau nằm bên dưới đó còn lớn và khủng khiếp hơn nhiều. Nỗi đau ngầm này càng tạo động lực khiến những cơn giận dữ bùng phát ra một cách thường xuyên hơn, khó kiểm soát hơn. Những hậu quả mà các cơn bão này gây ra cũng khủng khiếp theo cấp độ tăng dần.
Cơn giận dữ nhiều khi thể hiện sự tuyệt vọng đơn thuần vì không có khả năng thu xếp cuộc sống của mình hoặc của người khác theo ý mình. Cơn giận dữ sẽ mãi mãi là bóng ma bám theo cả cuộc đời ta nếu ta không có dũng khí đối diện thẳng với chính những nỗi đau, nỗi sợ hãi nằm sâu trong tâm hồn. Theo lời khuyên của chuyên gia tâm lý  rằng một trong những giải pháp để có thể đối diện và kiểm soát những cơn giận dữ là hãy thường xuyên nghĩ lại lần giận dữ gần nhất. Hãy nhớ lại xem ta đã giận ai? Vì nguyên nhân gì? Cảm xúc lúc đó của ta thế nào? và ta đã thể hiện nó ra sao? Khi đối diện với sự việc đó, hãy để cảm xúc đau đớn trải nghiệm trong tâm hồn. Khi nỗi đau không còn bị cự tuyệt, được "chạm" vào và trải nghiệm trong tâm hồn thì dần dần sẽ không còn căn nguyên cho những cơn giận dữ bất chợt nữa.
Ta hãy đối mặt với một trong những căn nguyên gây nên sự giận dữ là  sự bực tức, tuyệt vọng vì không thể thu xếp cuộc sống của mình hoặc của người khác theo ý mình. Tấn công trong lúc giận dữ là một hành động chứng tỏ sự bất lực. Như hình ảnh con thú nhỏ bị con thú lớn hơn dồn vào chân tường. Những hành động bột phát đó chẳng bao giờ mang lại hiệu quả như ta mong muốn, đó là thu xếp cuộc sống của ta hoặc của người khác theo ý ta. Mọi thứ xung quanh vẫn khác với mong muốn của ta trong khi nỗi đau trong tâm hồn lại chẳng thể biến mất sau những cơn giận. Khi để cho tâm hồn trải nghiệm nỗi đau thông qua sự hồi tưởng trực diện lại căn nguyên những cơn giận dữ. Có nghĩa là ta đã bắt đầu quá trình chữa lành những vết thương lòng. Khi đó những nỗi đau có thể bắt nguồn từ bất kỳ đâu trong cuộc sống sẽ được kiểm soát phần nào và không còn là căn nguyên gây nên những cơn cáu giận nữa.
Theo phân tích của các nhà tâm lý, nguyên nhân sâu xa của cơn cáu giận còn là sự thiếu vắng giá trị bản thân. Đó là cảm giác bất lực, cảm thấy bản thân mình không được quan tâm, chăm sóc như đáng ra mình phải được hưởng. Khi cảm thấy bất lực cũng có nghĩa ta cảm nhận được những nỗi sợ hãi từ vô vàn chông gai của cuộc sống và nhiều khi ta sẽ cố uốn cuộc sống theo cách ta muốn để chống lại nỗi sợ hãi. Việc đó thường thất bại và nỗi đau trở nên lớn hơn khi không thể tạo cuộc sống như ý muốn của mình nên  thường che giấu nó bằng những cơn giận dữ bùng phát. Khi cơn giận giữ đến đỉnh điểm thì ta lại tấn công cả người thân và bạn bè. Nó khiến ta bị giam cầm trong chính bức tường ta tự dựng lên nhưng rồi lại đổ lỗi cho người khác gây nên việc đó.
Chỉ đến khi ta thấu hiểu giá trị bản thân, trải lòng với nỗi đau thì cơn giận dữ sẽ không còn bùng phát và thôi không đổ tội cho người khác nữa. Sự thấu hiểu giá trị bản thân, trải lòng với nỗi sợ hãi cũng khiến người ta thôi chịu đựng nỗi đau, khiến ta mở lòng đến với những tình cảm thương mến xung quanh. Cuộc sống khi đó sẽ trở nên thanh thản và nhẹ nhàng.
Hạnh Vân

Có quên được lối xưa ?

Trong cuộc sống, đôi khi ta gặp lại một điều gì đó mà ta đã vô tình đánh rơi. Cũng có thể là cảm giác ái ngại, và cũng có thể là lòng tiếc nuối hay sự vui mừng khôn nguôi??? Nếu một ai đó gặp lại bạn và nói: "Bạn chẳng khác với ngày xưa là bao!" Câu nói này được hiểu theo nghĩa nào đây? Có phải là một sự kinh chê khi bạn chưa thật sự đổi thay những lề thối cũ trong quá khứ? Hay là một niềm tự hào vì mình vẫn là mình, vẫn giữ nguyên được bản chất thật của một người năng động luôn sống hết mình vì mọi người, vì cuộc sống này?


Nếu trong cuộc sống, bạn đã không thành công trong việc sửa đổi và hoàn thiện lại chính mình, thì chính là do bản vẫn còn bảo thủ, cố chấp trong việc vất đi con người cũ của mình, rằng bạn sợ phải mạo hiểm, sợ rằng mình phải bước đi trên một con đường khác nhiều trông gai hơn lúc này, và bạn không muốn mình thay đổi đi những gì đã quen thuộc trong nếp sống và suy nghĩ của mình. Thế nhưng ngày lại qua ngày, cuộc sống có biết bao nhiêu là điều đang thay đổi. Nhìn lên bầu trời kia, ta cảm nhận được những áng mây đang hững hờ trôi theo dòng thời gian. Những sải cánh của những chú chim non giờ đây cũng được cất cao trên nền trời xanh biếc sau những tháng ngày được ấp ngủ. Và bạn cũng cần nên phải như thế, chúng ta cần phải tiếp tục được trưởng thành, được lớn lên vì khi đó mới có thể làm cho cuộc sống của mình trở nên có ý nghĩa, nghị lực sống tràn trề trong mỗi chúng ta.

Bạn có thể bắt đầu từ việc thay đổi bề ngoài như mua sắm một vài bộ đồ mới, chuyển chổ ở, trang hoàng lại nha cửa cho tươm tất, tìm một việc làm mới phù hợp hơn; những hoạt động này cũng chỉ góp phần làm thay đổi những khía cạnh trong cuộc sống của bạn mà thôi. Để thay đổi chính mình, bạn phải khỏi sự ngay từ bên trong.

Bằng cách thay đổi từ lời ăn tiếng nói, phong cách ăn mặc, hành vi, thói quen ... Khi tinh thần bên trong bạn đã đổi khác, điều đó sẽ được phản ánh ra bên ngoài, bạn sẽ trở thành một người mới nhưng không làm thay đổi đi bản chất thật của mình.

Hãy mở rộng giới hạn của bạn và cố gắng vươn tới những điều mà bạn chưa hề dám thử thách với chúng. Hãy mở rộng con người mình và thay đổi.

Chính bạn mới là người chịu trách nhiệm với cuộc sống và thái độ cùa chính mình. Thay đổi điều này hay điều nọ là do nhu cầu ước muốn của bạn, không ai có thể ép buộc bạn hạnh phúc nếu bạn thích rên rỉ và than vãn hơn.

Trong sự vận động có thay đổi và trong sự thay đổi có sức mạnh, hãy can đảm chấp nhận mạo hiểm để thoát khỏi lối mòn quen thuộc hằng ngày. Như Jonh Kimbrough đã từng khẳng định: "Không bao giờ là quá trễ để trở về với con người thật của bạn".

9 điều bạn cần nên ngưng làm ngay

Bằng cách lập một “not-do list” song song với “to-do list” bạn sẽ biết những gì nên tránh thực hiện để dồn năng lượng vào những việc cần làm. Dưới đây là 9 thói quen bạn nên từ bỏ: 

Cố gắng làm mọi thứ.

Quy luật 80/20 được áp dụng triệt để trong việc này. Mỗi công việc đều có tính quant trọng khác nhau. Sự thật là chỉ có 20% công việc thật sự mang đến 80% hiệu quả. Vì vậy, hãy cắt giảm 80% những công việc không mang lại kết quả cao mà tập trung vào 20% hữu ích nhất. Lặp lại liên tục việc này mỗi ngày.

Trả lời tất cả các e-mails ( hay cuộc gọi, tin nhắn)

Trừ phi đó là những e-mail, cuộc gọi hay tin nhắn khẩn thiết, còn không thì bạn hãy quên đi khái niệm “trả lời hết chúng”. Bạn sẽ loay hoay tốn hết cả ngày khi phải trả lời chúng liên tục. Trả lời một cách có chọn lọc sẽ giúp bạn tiết kiệm được thời gian để làm ối việc khác đấy.

Nghĩ rằng bạn phải làm mọi thứ ngay lập tức.

Ngòai “to-do list” và “not-do list”, bạn cần có thêm cả một cái “ do later list” nữa. Nó bao gồm những việc nhỏ nhặt tuy không tốn quá nhiều thời gian nhưng lại không quan trọng mấy. Tốt nhất đừng nên bỏ dở việc đang làm để thực hiện chúng. Vào cuối ngày, bạn hãy chia chúng ra thành nhiều nhóm và thực hiện. Nó sẽ hiệu quả hơn nhiều.

Trì hõan làm những việc quan trọng.

Sự trì trệ chính là kẻ thù của bạn. Trì hoãn nhữg việc quan trọng sẽ đẩy bạn vào tình trạng bế tắc, và điều đó thật không hay chút nào. Hãy đứng dậy và bắt đầu công việc ngay thôi nào! Không ai trong cuộc sống này tìm kiếm được sự thoải mái và niềm vui ở việc trì trệ cả. Nếu có, bạn chỉ đang sống trong ảo tưởng mà thôi.

Cố gắng làm mọi thứ thật hòan hảo ngay từ đầu.

Thật thú vị là chính sự cầu tòan là nguyên nhân dẫn đến sự trì trệ. Nếu như sự cầu tòan không giúp bạn xong việc ở lần đầu, thì bạn nên nhìn lại. Bạn hãy bắt đầu ở những “bản nháp”- bản nháp đầu là nơi bạn phát triển nội dung cốt lõi, sau đó là bản nháp 2 và 3, nơi bạn lọai bỏ những chi tiết nhỏ nhặt. Bạn có thể mắc sai lầm và sửa chữa sau đó. Cách này dễ hơn là cố gắng làm mọi thứ hòan hảo ngay ở lần đầu phải không nào?

Bỏ qua những chi tiết.

Chú trọng chi tiết là một điều tốt. Tuy nhiên, bạn sẽ bị thụt lùi nếu như bị ám ảnh bởi những chi tiết. Nếu như nó thật sự không quan trọng thì hãy bớt lo lắng về nó đi. Hãy chú ý đến bức tranh to lớn hơn, điều đó mới thật sự quan trọng với bạn.

Không có những mục tiêu rõ ràng.

Bạn có đặt mục tiêu trong tháng, trong năm và năm tới chưa? Nếu câu trả lời là có, thì điều đó quá tốt. Ngược lại, bạn nên dành thời gia ra để suy nghĩ về nó. Nó sẽ ngốn thêm một ít thời gian của bạn lúc ban đầu, nhưng bù lại cuộc sống của bạn sẽ định hình rõ ràng và cụ thể hơn rất nhiều.

Không nghỉ ngơi.

Con người không phải là những con robot. Chúng ta cần nghỉ ngơi và nạp năng lượng. Vì vậy, hãy dành ra chút ít thời gian nghỉ ngơi giữa giờ làm, nói chuyện trong 5 đến 10’, và hít thở sâu hơn. Khả năng tập trung của bạn sẽ cao hơn rất nhiều khi bạn quay trở lại với công việc.

Cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người.


Có một câu nói của Colin Powell rằng “ Cố gắng làm mọi người đều thích bạn chỉ biến bạn thành một kẻ tầm thường.mà thôi.” Bạn không thể nào kiểm sóat được việc người khác nghĩ gì, thế nên đừng tốn thời gian vô ích. Thay vào đó, hãy cải thiện những gì bạn có thể kiểm soát-chính bản thân bạn, cảm xúc, suy nghĩ và hành động của bạn. Chuyển sự tập trung vào việc sáng tạo, và những người bạn yêu quý.


Trích từ iGoal.vn I Goals into Actions