Chip Conley: Thước đo cho những gì làm cuộc sống đáng giá


Khi bong bóng dotcom bùng nổ, người quản lý khách sạn Chip Conley đã đi tìm kiếm một mô hình kinh doanh dựa trên hạnh phúc. Dựa trên một tình bạn cũ với nhân viên và trong sự khôn ngoan của một vị vua Phật giáo, ông đã học được rằng thành công đến từ những gì mà bạn đếm.




Chip Conley là một CEO, kiêm viết sách. Chip Conley tạo ra những khách sạn vui vẻ, nơi anh mong muốn nhân viên của mình, khách hàng và các nhà đầu tư yêu thích nó có thể nhận ra hết khả năng tiềm ẩn của họ. Các cuốn sách của anh chia sẻ triết lý về thế giới rộng lớn hơn.


Năm 1987, ở tuổi 26 và đang tìm kiếm một chút “niềm vui cuộc sống”, Chip Conley lập ra Joie de Vivre Hospitality bằng cách chuyển đổi từ một nhà trọ nhỏ ở quận Tenderloin buồn tẻ của San Francisco trở thành một con Phượng hoàng cổ tích thời nay. Ngày nay, Joie de Vivre vận hành gần 40 khách sạn khác nhau khắp California, mỗi khách sạn được xây dựng theo một kiểu thiết kế cách tân, thu hút khách muốn trải nghiệm một “sự đổi mới cá tính” trong chuyến đi của mình.
 


Trong cuộc khủng hoảng dotcom năm 2001, Conley đã tìm thấy chính mình ở khu tự tra cứu của một hiệu sách, nơi anh đã gặp lại một trong những lý thuyết nổi tiếng nhất về hành vi con người -- cung bậc nhu cầu Maslow, phân chia mong muốn của con người thành năm bậc tăng dần, từ những nhu cầu cơ bản như ăn uống, đến mục tiêu cao nhất là tự thực hiện, được đặc trưng bằng sự nhận thức đầy đủ và thành quả của khả năng tiềm ẩn của một người. Chịu ảnh hưởng từ kim tử tháp của Maslow, Conley đã sửa chữa lại mô hình kinh doanh của mình để tập trung vào những nhu cầu cao hơn và không nhìn thấy được của ba đối tượng chính của công ty mình: nhân viên, khách hàng và nhà đầu tư. Anh tin là chuyển biến này sẽ giúp Joie de Vivre tăng gấp ba lần doanh thu hàng năm, từ năm 2001 đến 2008.

5 cung bậc nhu cầu của Maslow




Conley đã viết ba cuốn sách. Cuốn sách mới nhất là PEAK: How Great Companies Get Their Mojo from Maslow, và đang viết hai tác phẩm mới, Emotional Equations và PEAK Leadership. Anh tư vấn về chuyển đổi các tổ chức kinh doanh, kết hợp trách nhiệm xã hội với việc sáng tạo phát triển kinh doanh. Anh đã đến Bhutan vào năm ngoái để nghiên cứu chỉ số GNH (Tổng Hạnh Phúc Quốc gia), là phương pháp đặc biệt của đất nước này đo đạc sự thành công và chất lượng cuộc sống người dân.
  
Phương pháp PEAK mà Conley đề cập trong cuốn sách
và những buổi seminar của mình
Trong buổi nói chuyện với Enviable Workplace, Chip Conley chia sẻ vài điều về Emotional Equations (tựa cuốn sách sẽ xuất bản vào tháng 1 sắp tới). Conley đã nói đến hai công thức cảm xúc anh sử dụng để biến những tình huống xấu thành tích cực, và đưa công việc của mình vượt qua những thời điểm khó khăn thử thách.


Công thức thứ nhất:  
Lo âu = Không chắc chắn x Không có năng lực
Conley cho rằng một nguyên nhân có quá nhiều lo lắng ở nơi làm việc là bởi vì có quá nhiều điều không chắc chắn. Khi không nhận biết tình hình thực hoặc sự chia sẻ, người ta có xu hướng tưởng tượng đến tình huống xấu nhất - đó là điều làm họ lo âu. Chia sẻ, rõ ràng thẳng thắn, xây dựng sự tin tưởng. Vì vậy trước tiên bạn phải xây dựng sự tin tưởng, mà sự tin tưởng lại cần sự truyền đạt chia sẻ lẫn nhau. Thậm chí nếu bạn sắp sửa thông báo tin xấu, tốt hơn là hãy chia sẻ và tạo sự tin tưởng, hơn là tạo nên lỗ hổng bí mật.


Công thức thứ hai:
Tuyệt vọng = Đau khổ - Ý nghĩa 
Đây là công thức đã giúp Conley 2 hay 3 năm trước, vào những lúc tồi tệ nhất. Đau khổ chỉ có thể đến một mức độ giới hạn nào đó trong cuộc đời. Nếu là một người theo đạo Phật, thì đây là lời khuyên răn của đạo Phật. Nếu là một CEO hay một nhà lãnh đạo trong thời kì suy thoái kinh tế, thì đó chỉ là một phần sự thật. Đau khổ luôn luôn hiện hữu, còn Ý nghĩa lại là một biến số. Theo phép tính đại số này, bạn càng mang lại nhiều Ý nghĩa, bạn càng ít Tuyệt vọng.

Khi bạn gặp phải những lúc thực sự khó khăn, bản thân bạn và những ai cùng làm việc với bạn luôn nghĩ rằng một người lãnh đạo là người kiểm soát cảm xúc cho cả nhóm. Bạn đặt cảm xúc mình đến đâu thì nhóm của bạn sẽ đi đến đó. Đó là sự thật trong cuộc sống gia đình, đối với một CEO, với người lãnh đạo của đất nước, và với người lãnh đạo của một bộ phận nhỏ.

Wiston Churchill đã nói: "Nếu bạn đang đi qua địa ngục, hãy cứ tiếp tục đi" - Đó là cách Conley vẫn tiếp tục đi và học hỏi mỗi ngày, tìm kiếm ý nghĩa của mỗi thời điểm khó khăn và tò mò mình sẽ học được gì và ý nghĩa mà mình sẽ học được.


Conley đưa ra vài lý do cho rằng người lãnh đạo cần phải thông minh vềcảm xúc, để hiểu cảm xúc chính mình và của những người khác. Đó là để có một "cần ăng-ten" bắt sóng ngoài tốt và một "cần ăng-ten" nội bộ tốt.





“Chip Conley là hạt giống CEO hiếm hoi sở hữu cả tài năng kinh doanh và một trái tim rất lớn. Anh có một mô hình có vai trò thực sự cho bất cứ ai muốn dẫn dắt.”
Gavin Newsom, Mayor of San Francisco

"Nhưng chồi tự vươn mình tìm ánh sáng"

Sáng nay đọc được bài thơ này, chợt ngẫm nghĩ nhiều điều...

TỰ SỰ
- Lưu Quang Vũ- 



Dù đục dù trong, con sông vẫn chảy 
Dù cao dù thấp, cây lá vẫn xanh... 
Dù người phàm tục hay kẻ tu hành, 
Đều phải sống từ những điều rất nhỏ. 

Ta hay chê cuộc đời méo mó 
Tại sao ta không tròn tự trong tâm? 
Đất ấp ôm cho muôn hạt nảy nầm 
Nhưng chồi tự vươn mình tìm ánh sáng. 

Nếu tất cả đường đời đều trơn láng, 
Chắc gì ta đã nhận được ra ta? 
Ai trong đời đều có thể tiến xa 
Nếu có khả năng tự mình đứng dậy. 

Hạnh phúc, cũng như cuộc đời này vậy 
Không chỉ để dành cho một riêng ai...

Có lẽ, nếu mỗi người đều có thể tách mình ra những chộn rộn, bon chen của cuộc sống để mà lắng, mà nhìn lại mình, để mà hiểu rằng mình có một cuộc sống rất riêng, rất quý giá thì họ đã trân quý hơn mình biết bao.

Dạo này, nghe nhiều đến việc mọi người muốn "Khai phá bản thân", muốn "Hiểu bản thân", muốn Thay đổi, muốn Khai phá tiềm năng, muốn Phát triển bản thân. Nhưng liệu, bao nhiêu người "muốn" đó đơn thuần vì Tò mò? Bao nhiêu người chỉ mới là "thích" chứ chưa phải là "Thật sự muốn", "Thật sự quyết tâm"? Thậm chí có những người tâm đã muốn tìm đến những khoảnh khắc tìm lại chính mình ấy vậy mà lý trí vẫn để những vướng bận, lo toan, những khó khăn của cơm-áo-gạo-tiền dẫn dắt, chi phối. Lý luận của họ vẫn xưa như trái đất: "Nếu dành thời gian để hiểu mình thì còn đâu thời gian để kiếm tiền?". :(

Không ít người mang trong mình một giấc mơ, mang trong mình một sự tin tưởng rằng tôi sẽ thành công. Nhưng, ngay khi gặp phải đoạn đường không-trơn-láng, ngay lập tức những giá trị sống, những điều họ tin tưởng bị rơi vào vùng lãng quên. Họ bảo rằng khi nào mọi thứ ổn, họ sẽ lại quay trở về để sống thật với chính mình. Ôi, vậy đến khi nào mọi thứ mới được gọi là ỔN?

Không ít những khách hàng khi tìm đến với Khai Phá Bản Thân đều mang trong mình suy nghĩ tới đây để tìm một lời khuyên, một giải pháp để áp dụng ngay cho cuộc sống của mình. Ừ, thì họ có lý. Bởi trong cái cuộc sống mà mọi thứ đang được tiên tiến hóa đến mức "ăn sẵn" như hiện tại: ăn liền, ghét trễ, trọn gói, tận nơi,... Nhưng, có những thứ không thể cứ "ăn sẵn" mà dùng được, bởi cái gì còn"ăn sẵn" là vẫn còn khuôn mẫu, là vẫn giống nhau, là vẫn cứng nhắc theo một quy trình cố định, chuyên nghiệp. Còn con người, còn vấn đề, còn giải pháp phải là câu chuyện riêng của từng người cơ. Thêm mắm muối gia vị gì phải tự mình nêm thì món ăn mới thật sự hợp khẩu vị, còn mọi lời tư vấn, lời khuyên, giái pháp từ bên ngoài đưa ra chỉ là lời tham khảo về cách thực hiện, các nguyên vật liệu và gia vị cần thiết để nấu món ăn đó. Hình như, cũng không nhiều người hiểu được điều này, vì ở đâu đó, một bộ phận không nhỏ họ vẫn chưa thật sự dám sống cuộc sống của chính mình: họ trông chờ sự giúp đỡ từ xung quanh, họ chưa dám chịu trách nhiệm với bản thân để tự mình đưa ra các quyết định, họ muốn có một cái gì đó đến từ bên ngoài để mà bấu víu, để mà cứu rỗi và để mà ... đổ lỗi (nếu thất bại, gặp khó khăn).

Có lẽ, một con người MỚI thật sự - sống thực, vui thực - phải là người biết "sống từ những điều rất nhỏ", "tròn tự trong tâm", "tự vươn mình tìm ánh sáng", "nhận được ra ta", có khả năng tự mình đứng dậy" như tác giả bài thơ trên đã đề cập. Để làm được điều này, sự nỗ lực, bản lĩnh và quyết tâm từ chính mỗi ngươi âu phải là cực lớn và đóng vai trò chủ đạo. Hành trình này, không ngắn và cũng không dễ, nhỉ!?!