Trắc nghiệm nhân cách Enneagram - bạn là ai ?

Enneagram là bộ môn tìm hiểu bản chất con người với những người tiên phong là Don Richard Riso & Russ Hudson . Enneagram chịu ảnh hưởng bởi nhiều trường pháp tâm lý học và triết học trên thế giới , nó quan niệm bản chất con người hình thành từ 9 kiểu nhân cách. Lúc đầu đó là sự kết hợp hài hòa, sau dần mỗi người lại thiên về một kiểu nhân cách, do sự phản ứng lại với môi trường sống xung quanh. Và người ta có xư hướng cũng sẽ rơi vào 1 trong 9 kiểu tính cách này. Hãy tự mình kiểm nghiệm độ chính xác của trắc nghiệm nhé.

1. Chọn thứ giống với bạn nhất A, B hay C?

A
Tôi có vẻ khá độc lập và quyết đoán: Tôi cảm thấy rằng mọi thứ diễn ra tốt nhất khi tôi lao đầu vào nó.
Tôi đặt ra các mục tiêu, để hết tâm trí vào đó, và mong muốn thực hiện công việc.
Tôi không thích ngồi một chỗ - Tôi muốn đạt được cái gì đó to lớn và có ảnh hướng mạnh.
Tôi không hẳn là muốn đối đầu, nhưng tôi cũng không để người khác chỉ đạo tôi.
Phần lớn thời gian, tôi biết tôi muốn gì, và tôi thực hiện nó.
Tôi có xu hướng làm việc hết mình và chơi hết mình.

B
Tôi có vẻ ít nói và thường ở một mình.
Tôi thường không quan tâm tới những khía cạnh xã hội của mình, và nói chung tôi thường không đòi quyền lợi của mình một cách mạnh mẽ.
Tôi không cảm thấy thoải mái khi đứng đầu hay ganh đua như những người khác.
Nhiều người có thể nói rằng tôi giống người đang mơ - phần nhiều sự sôi động của tôi nằm trong trí tưởng tượng.
Tôi có thể hài lòng mà không cảm thấy mình phải luôn năng động trong mọi tình huống.

C
Tôi có vẻ rất có trách nhiệm và tận tâm.
Tôi cảm thấy khủng khiếp nếu tôi không thể giữ lời hứa và không thể làm cái người ta mong đợi ở tôi.
Tôi muốn mọi người biết rằng tôi ở đây vì họ, và tôi sẽ làm cái gì tôi tin là tốt nhất cho họ.
Tôi thường hi sinh bản thân rất nhiều vì người khác, cho dù họ biết điều đó hay không.
Tôi thường không chăm sóc mình đúng mức – tôi làm những thứ cần làm và nghỉ ngơi (và làm n
hững thứ tôi thực sự cần) nếu tôi còn thời gian.


2. Chọn thứ giống với bạn nhất X, Y hay Z ?

X.
Tôi là người luôn giữ một quan điểm tích cực và cảm thấy mọi thứ sẽ kết thúc tốt đẹp.
Thường có vài thứ làm tôi rất hăng hái, tôi thường có nhiều cách để làm mình bận rôn.
Tôi thích ở gần mọi người và giúp đỡ mọi người hạnh phúc – Tôi thích chia sẻ niềm hạnh phúc của mình với người khác.
(Không phải lúc nào tôi cũng ở trong tình trạng tốt, nhưng tôi luôn cố không thể hiện điều đó!) Dù vậy, luôn cảm thầy tích cực thỉng thoảng cũng tương đương với việc tôi không giải quyết những vấn đề của mình trong thời gian dài.

Y.
Tôi là người có cảm xúc rõ ràng về mọi thứ - đa phần mọi người có thể biết lúc nào tôi không vui về một cái gì đó.
Tôi có thể cảnh giác với người khác, nhưng tôi nhạy cảm hơn là tôi làm ra vẻ.
Tôi muốn biết tôi đang ở đâu trong quan hệ với người khác và tôi có thể trông đợi vào đâu - mọi người thường cảm thấy rõ ràng quan hệ của họ với tôi như thế nào.
Khi tôi buồn bực về một cái gì đó, tôi muốn người khác có phản ứng và cũng bực mình như tôi.
Tôi biết quy tắc, nhưng tôi không muốn người khác bảo tôi phải làm gì. Tôi muốn tự quyết định bản thân.

Z.
Tôi có xu hướng tự chủ và logic – tôi cảm thấy không thoải mái khi xử lý tình cảm.
Tôi rât có năng lực - thậm chí hoàn hảo – và tôi muốn tự làm việc một mình.
Khi có vấn đề hay xung đột cá nhân, tôi cố không để cảm xúc của mình xen vào.
Có người nó tôi lạnh lùng và tách rời, nhưng tôi không muốn phản ứng tình cảm của mình che mất cái gì thực sự quan trọng với tôi.
Tôi thường không thể hiện phản ứng của mình khi người khác “tác động vào tôi”.

Bây giờ, hãy xem bạn có đại diện là chữ cái nào. Ghép chữ cái ở phần 1 và 2 vào nhau, bạn sẽ biết mình thuộc mã số nào

1 - Mã số CZ: Người cải cách – Số 1
§ Kỷ luật, nghiêm túc, trách nhiệm...
§ Khó tính, luôn muốn cải thiện mọi thứ xung quanh.
§ Dễ phê phán và cầu toàn
§ Khó khăn khi kiềm chế và mất kiên nhẫn...
§ Tiêu biểu: Mahatma Ghandi, Hilary Clinton, Al Gore...

2 - Mã số CX: Người yêu thương - Số 2
§ Đồng cảm, ngay thật và quan tâm...
§ Luôn muốn làm hài lòng người khác.
§ Thân thiên, đôi khi đa cảm
§ Vấn đề với việc chăm sóc bản thân và nói ra cái mình muốn...
§ Tiêu biểu: Mẹ Theresa, Eleanor Roservelt, Barbara Bush...

3 - Mã số AZ: Người tạo lập – Số 3
§ Tự tin, lôi cuốn, thích nghi & tập trung...
§ Bị dính vào hình ảnh bản thân trong mắt người khác...
§ Bị điều khiển bởi tham vọng
§ Gặp vấn đề do tham công tiếc việc và tính ganh đua...
§ Tiêu biểu: Bill Clinton, Arnold Schwarznegger, M.Jordan

4 - Mã số BY: Người nội tâm – Số 4
§ Lãng mạn, nội tâm, kín đáo, nhạy cảm...
§ Dễ tổn thương nên hay giấu giếm bản thân...
§ Cảm hứng dễ buồn rầu
§ Vấn đề đặc trưng là buông thả và tự than vãn...
§ Tiêu biểu: Micheal Jackson, Jonny Depp, Anna Rice...

5 - Mã số BZ: Người quan sát – Số 5
§ Mãnh liệt, duy trí, tò mò, sáng tạo...
§ Độc lập sáng tạo, hay phát triển các kỹ năng phức tạp...
§ Dễ bị xúc động và tách rời
§ Vấn đề bởi sự tách biệt, lập dị và đôi khi không thực tế...
§ Tiêu biểu: Albert Einstein, Bill Gates, Van Gogh...

6 - Mã số CY: Người trung thành – Số 6
§ Trách nhiệm, đáng tin cậy, chăm chỉ...
§ Luôn tìm kiếm sự an toàn trong mọi lĩnh vực...
§ Lo âu nên lẩn tránh & phòng thủ
§ Vấn đề là nghi ngờ bản thân và ngờ vực...
§ Tiêu biểu: Công nương Diana, Malcom X, Mel Gibson, Bush“con”...

7 - Mã số AX: Người nhiệt tình – Số 7
§ Lạc quan, tháo vát, hài hước, năng động...
§ Hướng tới và tìm kiếm những niềm vui trong cuộc sống...
§ Dễ mệt mỏi và quẫn trí
§ Vấn đề chủ yếu là sự nông cạn và bốc đồng...
§ Tiêu biểu: Steven Spielberg, Benjamin Franklin, Larry King...

8 - Mã số AY: Người thách thức – Số 8
§ Mạnh mẽ, tự tin, quyết đoán, hào hiệp...
§ Luôn muốn nắm giữ và điều khiển được môi trường...
§ Cứng đầu và độc đoán
§ Khó khăn khi cho phép mình gần người khác...
§ Tiêu biểu: Fidel Castro, M.Gorbachev, M.Luther King...

9 - Mã số BX: Người hòa bình – Số 9
§ Khoan dung, đôn hậu, tốt bụng và kiên định...
§ Tìm tới sự yên bình...
§ Ghét và né tránh xung đột. Dễ tự mãn, giảm thiểu lo lắng.
§ Vấn đề chủ yếu là bị động và ngoan cố...
§ Tiêu biểu: Abraham Lincoln, Elizabeth II, Walt Disney...

Ngạc nhiên với giáo dục Tây Ban Nha

Châu Âu vốn được nhìn nhận là nơi có chương trình học rất nhẹ. Trẻ sang đó, khi về Việt Nam sẽ phải học chậm lại 1 lớp mới mong theo kịp chương trình. Với tâm lí này, khi về Việt Nam tôi mang theo đủ loại sách để con có thể "chiến đấu" được. Nhưng dường như thực tế lại không hẳn như vậy.


So sánh sách học của con với sách giáo khoa (SGK) Việt Nam thì lượng kiến thức trong sách Việt Nam không hề nặng hơn. Vậy tại sao mỗi khi nhắc đến giáo dục, ai cũng cho rằng chương trình giáo dục Việt Nam quá tải? Phải chăng chương trình giáo dục Việt Nam không quá tải về kiến thức mà chỉ quá tải về "sức ép tâm lý" với trẻ.

Một dạng bài toán lớp 2 do tác giả bài viết cung cấp.

Giáo dục Việt Nam không quá tải về kiến thức

Con vào học lớp 1, một điều vô cùng quan trọng với các phụ huynh. Vì vậy, chủ đề được quan tâm nhất trong câu chuyện của các bà mẹ là chuyện học hành của con. Cô bạn cùng cơ quan, con cũng học lớp 1, luôn kể rằng hôm nào cháu cũng phải học đến 10-11 giờ mới hết bài tập cô giáo về nhà. Đó không phải là lời phàn nàn của riêng cô bạn tôi mà có thể nói là của chung hầu hết các bà mẹ có con đang học lớp 1, 2.

Ai cũng dễ dàng nhận xét "bọn trẻ bây giờ học nặng thật".

Chính vì mang tâm lý chung ấy về giáo dục Việt Nam nên khi cho con theo bố đi công tác nước ngoài tôi đã phải chuẩn bị đầy đủ sách vở: SGK từ lớp 1 đến lớp 4; sách bài tập nâng cao, sách tham khảo, truyện cổ tích, vở ô-ly, vở luyện viết chữ đẹp, bút máy, mực tím… đến cả chục kg.

Thực tế khác xa với những lời đồn đại rằng "Tây học dễ lắm", "học sinh cấp 1 chơi là chính" mà ở "Tây" lớp 1, 2 phải học đến 9 môn học (gồm: ngôn ngữ, toán, tự nhiên xã hội, ngoại ngữ, tôn giáo, âm nhạc, sân khấu, thủ công, thể dục). Ngày học 5 tiết (sáng 3 tiết, chiều 2 tiết).

Ngôn ngữ, toán, tự nhiên xã hội là ba môn học chính ngày nào học sinh cũng phải học.

Nếu sách toán lớp 1 Việt Nam chỉ học đến cộng trừ trong phạm vi 100 thì ở đây các bé đã học đến cộng trừ có nhớ trong phạm vi 1.000 và phép tính không phải là cộng 2 số mà là phép cộng có nhớ 3 số có ba chữ số với nhau.

Hết lớp 2, bé ở Việt Nam mới làm quen với phép cộng không nhớ trong phạm vi 1.000; bé "Tây" phải cộng có nhớ 4 số có 4 chữ với nhau, nghĩa là cộng trừ trong phạm vi 10.000. Lớp 2, bé Việt Nam chỉ học nhân trong phạm vi bảng cửu chương; bé "Tây" đã học nhân mở rộng.

Môn học tự nhiên xã hội lớp 1 gồm 15 chủ đề khác nhau như cơ thể bé, các hiện tượng tự nhiên, chăm sóc động vật, các phương tiện giao thông, thông tin-truyền thông… Lớp 1, bé ít phải làm bài tập ở nhà, lên lớp 2, mỗi ngày bé phải làm ít nhất 3 trang A4 bài tập ở nhà. Lượng kiến thức nhiều như thế nhưng dường như phụ huynh không nhìn thấy sự "quá tải" ở bé.

Hôm nào, bé cũng bảo tôi rằng hôm nay con đi học vui lắm, tôi hỏi ¨có mệt không¨, bé luôn vui vẻ trả lời ¨không ạ¨. Đi đón con, tôi cũng không thấy cảnh hết giờ cô giáo vẫn còn phải giảng bài vì "cháy giáo án" như ở Việt Nam.

Giáo dục Việt Nam "quá tải về sức ép"

Một vài so sánh như trên để thấy rằng, giáo dục Việt Nam không hoàn toàn quá tải như mọi người vẫn nghĩ.

Theo tôi, một trong những nguyên nhân quan trọng chính là sức ép tâm lý với trẻ. Sức ép về thành tích học tập vẫn tiếp tục đè nặng trên vai bé Việt. Bé phải chịu trách nhiệm về thành tích của lớp, của trường và ngay cả với bố mẹ. Kết quả học tập của con vẫn là mối quan tâm hàng đầu của các bậc phụ huynh. Câu hỏi thăm đầu tiên của phụ huynh với nhau là "Con anh/chị học thế nào, kỳ này có được học sinh giỏi không?"¨.

Ở Tây Ban Nha, tuy không chấm điểm nhưng kết quả học tập của các bé vẫn được đánh giá theo từng học kỳ với 8 mức khác nhau từ "không đạt" đến "xuất sắc" và được "biểu dương". Tuy nhiên, điểm khác biệt đáng nói ở đây là bảng kết quả đánh giá của từng học sinh được để trong phong bì dán kín, gửi về cho phụ huynh chứ không công bố trước lớp.

Họp phụ huynh giáo viên chỉ đề cập đến những vấn đề chung của cả lớp, không có học sinh nào được biểu dương hay bị phê bình, nhắc nhở trước lớp, bé nào cần chú ý thì giáo viên sẽ trao đổi riêng với phụ huynh. Sĩ số lớp học cũng là điều đáng nói.

Nếu ở Việt Nam, trung bình lớp 1 thường có sĩ số từ 40-60 học sinh thì ở đây lớp học chỉ khoảng 20 học sinh.

SGK cũng là một trong những điều thú vị khiến trẻ say mê học tập. Sách của bé rất đẹp, in trên giấy khổ A4, màu sắc tươi sáng, nhiều tranh ảnh, kết hợp được nhiều kỹ năng như cắt, dán, tô màu, vẽ tranh, viết. Sách bài tập được in sẵn nên bé mất ít thời gian viết hơn. Kiến thức trong sách tuy rộng nhưng lại vô cùng thiết thực, gắn bó, gần gũi và thú vị, hấp dẫn với bé

Phương pháp học thì đúng là "chơi mà học". Ngày nào đi học về, bé nhà tôi cũng kể chuyện hôm nay ở lớp, bọn con được chơi trò chơi vui lắm. Môn học nào của bé cũng có trò chơi, từ môn toán tưởng khô khan như thế nhưng với cô giáo "Tây" có rất nhiều trò chơi khiến bé thích thú môn học này như thi cộng nhẩm, thi mang bóng, đố vui…

Điều đặc biệt nữa khiến trẻ yêu trường lớp ở Tây chính là thầy, cô giáo. Thầy cô luôn vui vẻ với học sinh, gần gũi với học sinh. Nỗi lo bé lạ trường, lạ lớp, lạ cô và bạn, lại bất đồng ngôn ngữ của tôi với bé đã không còn chỗ tồn tại ngay sau buổi học đầu tiên tại nước ngoài của bé. Trái với tâm trạng lo âu của mẹ, bé ra khỏi lớp học với khuôn mặt vô cùng vui vẻ, thích thú.

Tôi hỏi "Con có học được không?". Bé nói "Có ạ!". "Thế con không biết tiếng làm sao hiểu được cô nói gì?". "Cô ra tay làm hiệu cho con, trừ thì cô giơ một ngón tay ngang ra, cộng thì cô để hai ngón tay thành dấu cộng". Cứ như vậy, cô và trò cùng học để đến cuối năm kết quả học của bé đúng như cô bảo chúng tôi "không phải lo, đến hết năm học bé sẽ nói tốt, học tốt".

Thầy trò gặp nhau như những người bạn. Tan học, cô đứng ở cửa lớp, ra về, bé thì ôm cô, hôn cô, bé thì nhảy lên bá vai, bá cổ. Thầy cô nào bé cũng thích: ¨Con thích cô giáo chủ nhiệm lớp con vì cô trẻ và luôn vui vẻ, yêu quí bọn con…¨

Có lẽ chính những điều này đã tạo cho trẻ tâm lý thoải mái, khiến trẻ say mê, thích thú học tập, khiến cho trẻ ¨học nhiều mà không mệt¨, là lý do khiến ¨trẻ Tây học nhàn hơn trẻ Việt¨

Để trẻ em Việt Nam không bị quá tải trong học tập, trước hết, bắt đầu từ các bậc phụ huynh, các thầy cô giáo xin hãy khơi nguồn cảm hứng cho trẻ, đừng để trẻ bị sức ép tâm lý về thành tích học tập, hãy xóa đi ¨bệnh thành tích¨ vẫn đang tồn tại trong giáo dục hiện nay và cả trong phụ huynh học sinh, hãy để trẻ phát triển một cách toàn diện cả về thể chất lẫn tâm hồn.

"Thức tỉnh" & những tâm đắc... (P.33)

(tiếp)

" Chiến tranh đến từ sự thể hiện bên ngoài những xung đột bên trong chúng ta. Bạn hãy chỉ cho tôi một con người không có xung đột bên trong và tôi sẽ chỉ cho bạn một con người không hề biết đến bạo lực. Con người đó sẽ có những hành động thực tiễn hữu hiệu, thậm chí có vẻ bất nhẫn - nhưng không bao giờ bất nhân."

" Khi người ta ý thức, khi người ta nhạy cảm thì người ta chẳng cần lương tâm. Người ta không thô bạo, không sợ hãi."

" Cội rễ sự dữ là ở trong bạn."

" Bạn cảm xúc thế nào khi bạn hòa mình với thiên nhiên, hay khi bạn say sưa với công việc mà bạn ưa thích? Hay khi bạn thực sự gặp gỡ và đối thoại với những con người mà bạn sung sướng kết thân một cách cởi mở và chí tình nhưng vẫn không bám víu tuyệt đối vào họ? Bạn cảm xúc thế nào trong những trường hợp như thế?"

" Biết bao người sống cuộc sống rỗng tuếch và nông cạn bởi vì họ chỉ chí thú kiếm tìm tên tuổi, sự ngưỡng mộ, chức quyền, thành đạt... Còn bạn, bạn có theo đuổi những thứ ấy không? Nếu có, bạn là kẻ chết chứ không phải người sống. Bạn đã đánh mất linh hồn bạn. Vậy hãy tìm những thứ khác để nuôi dưỡng mình, hãy tìm những món bổ dưỡng hơn. Rồi bạn sẽ nhận thấy sự chuyển biến."

(hết)

"Thức tỉnh" & những tâm đắc... (P.32)

(tiếp)

"“Chỉ kinh nghiệm há miệng sững sờ mới đáng gọi là kinh nghiệm”."

" Sống không có nghĩa là nhảy vào chính quyền, hay trở thành một nhà kinh doanh lớn hoặc thực hiện những hoạt động bác ái có tầm cỡ. Sống không phải như thế. Sống là giũ bỏ mọi cản trở, sống là sống tươi mát giây phút hiện tại."

" Bất cứ cái gì, hễ được bạn ý thức thì sẽ không ngừng thay đổi; cũng như mây kéo đi không ngừng. Và với ý thức, bạn cũng sẽ cảm nhận đầy đủ tại sao lúc đầu mây đã ùn đến."

" Trong mỗi đứa trẻ đều có một vị thần. Những cố gắng nắn ép của chúng ta đối với đứa trẻ sẽ biến vị thần đó thành quỉ."

" Để mặc trẻ em tự thiết lập các giá trị cho chúng, và bao giờ cũng vậy, các giá trị mà chúng khám phá đều tốt và đều có tính xã hội. Bạn có tin được điều đó không? Khi một đứa trẻ cảm thấy nó được yêu thương (nghĩa là nó cảm thấy bạn là đồng minh của nó) - thì nó sẽ tốt. Nó không còn bị ám ảnh bởi bạo lực nữa. Không sợ hãi, tất nhiên không có bạo lực. Đứa trẻ sẽ đối xử với người khác theo cách nó được đối xử."

(còn nữa)

"Thức tỉnh" & những tâm đắc... (P.31)

(tiếp)

"“Đời người chỉ trong tia chớp lóe, rồi chiều đến, đêm về phủ trùm bóng tối bất tận”. Chỉ một tia chớp thôi, thế mà chúng ta hoang phí. Chúng ta hoang phí trong những ưu phiền, lo lắng, đa mang của chúng ta."

" Nếu thật sự vứt bỏ những ảo tưởng của mình về những được, thua, còn, mất - chúng ta sẽ có được sự sáng suốt. Bằng nếu cứ bám víu vào ảo tưởng, chúng ta sẽ mãi bất an và bế tắc. Chúng ta sẽ chẳng còn biết yêu là gì. Muốn yêu, bạn cần phải học lại cách nhìn, cách hiểu. Muốn hiểu, bạn cần phải dứt bỏ tham vọng của bạn. Chỉ đơn giản vậy thôi. Hãy dứt bỏ sự lệ thuộc của bạn."

" Bạn chẳng cần phải lánh vào sa mạc; bạn cứ ở ngay giữa lòng thế giới. Bạn cảm nếm thế giới và con người một cách thâm sâu. Nhưng không gì còn có quyền quyết định sự hạnh phúc hay sự khốn khổ của bạn nữa. Cô đơn là như vậy. Cô đơn giết chết sự lệ thuộc và khai sinh khả năng yêu thương. Người ta không còn nhìn thấy tha nhân là những phương tiện để thỏa mãn lòng ham hố của mình."

" Hãy thử hình dung một cuộc sống trong đó bạn hoàn toàn dửng dưng với mọi lời tán tụng và bạn không còn phải dựa vào ai. Hãy thử hình dung một cuộc sống trong đó bạn không còn bị bất cứ ai chi phối về mặt cảm tính, không còn ai có thể làm cho bạn hạnh phúc hay khổ đau. Bạn không cần ai và cũng không để ai cần mình cách riêng; bạn không xem ai là thuộc sở hữu của mình. Con chim có tổ, con chồn có hang - còn bạn sẽ không có một chỗ tựa đầu trong hành trình sống của bạn."

" Tình yêu thì chỉ có được xuyên qua thức tỉnh, chứ không có con đường nào khác. Hãy nhận hiểu những vật cản mà bạn đã dựng nên làm ách tắc tình yêu, tự do, hạnh phúc - và chúng sẽ rơi mất. Hãy bật ngọn đèn ý thức lên và bạn sẽ thấy bóng tối tự nó tan biến. Hạnh phúc không phải là một cái gì bạn săn lùng đắc thủ được, tình yêu không phải là một sản phẩm mà bạn sản xuất ra; bạn không có tình yêu, nói rằng tình yêu có bạn mới đúng."

(còn nữa)