Luận bàn sự học của người xưa

"Đã gọi là thầy (sư) thì không phân biệt cao thấp, cứ hơn một tí tẹo là có thể làm thầy (nhất tự vi sư, bán tự vi sư). Chung quy chia làm hai hạng. Hạng tiên sư và hạng tục sư. Hạng tiên sư vì người mà dạy cách làm người. Hạng tục sư vì tiền mà dạy cách làm tiền. Hạng tiên sư “lôi” kiến thức (vốn có sẵn) trong bụng học trò ra. Hạng tục sư “nhét” kiến thức từ ngoài vào. Tin theo tiên sư thì con người là tiểu vũ trụ. Tin theo tục sư thì con người là cái thùng chứa sách. Hạng tiên sư chỉ cho học trò thấy cái chỗ thiếu của mình. Hạng tục sư chỉ cho học trò thấy cái chỗ giỏi của mình. Thấy thiếu thì lo lắng, muốn được bổ sung, vì thế kiến thức tăng tiến. Thấy giỏi thì hung hăng, muốn được thi thố, vì thế kiến thức dừng lại. Hạng tiên sư nương theo con người mà hành đạo. Hạng tục sư nương theo chính trị mà hành nghề. Nước có đạo lý thì tiên sư nhiều hơn tục sư. Nước vô đạo lý thì tục sư nhan nhản, có khi bói không ra một mống tiên sư nào. Chính trị đứng đắn chú trọng đến tiên sư. Chính trị lưu manh chú trọng đến tục sư. Bởi thiên hạ ai cũng quan tâm đến việc làm người thì chính trị khó bịp, ngôi vua nguy như đèn ra trước gió, phải tử tế lắm mới mong giữ được. Thiên hạ ai cũng quan tâm đến việc làm tiền thì chính trị tha hồ bịp, ngôi vua chả cần tử tế vẫn có thể muối mặt mà cố đấm ăn xôi. Giáo dục cốt làm thay đổi dân trí. Song không phải bao giờ cũng theo hướng nâng cao. Giáo dục vì dân nhằm vào cái chỗ sáng suốt của dân. Giáo dục lừa dân nhằm vào cái chỗ mê lú của dân. Huống chi cái việc học làm người kia lại vô cùng khó khăn. Bậc tiên sư dù cố đến mấy, rốt cuộc chỉ mang tiếng vẽ đường cho hươu chạy. Mấy ngàn năm càng vắng ngắt bóng người... Vẫn “Lời tựa” trong “Luận ngữ tân thư”. Sau đây lại xin trích một phần của bộ sách đó:

Khổng Phu Tử một hôm đang thư thái, bỗng buột mồm nói ra câu: “Hành tương tựu mộc tác nhân nan” (Người ta thường sắp chui vào quan tài rồi, mới biết làm người là một việc khó). Các học trò nhao nhao thắc mắc. Ai cũng cho rằng Ngài nói vậy là hơi bi quan. Làm người mà khó đến như thế, thì chẳng lẽ cuộc đời này toàn... khỉ hết hay sao? Rằng cứ theo cái thuyết chữ “Nhân” của Ngài, thì miễn sao sống cho tử tế, có hiếu với bố mẹ, ông bà, không ăn cắp ăn trộm, không lừa đảo hay hại ngấm hại ngầm ai... là thành người được rồi. Chứ có gì ghê gớm mà Ngài phải kêu khó.

Khổng Tử bèn thuyết liền một hồi:
- Các ngươi chỉ biết một mà chưa biết hai. Làm người trước tiên cần phải biết phân biệt. Mà phân biệt đâu phải là một kiến thức đơn giản. Không biết phân biệt sẽ không bao giờ cho ra cái hồn người. Kẻ không biết phân biệt có ba việc mù mờ (nguyên văn: tam sự bất tri) như sau: Thứ nhất, ăn không biết thế nào là ngon, uống chẳng biết thế nào là dở... như thế gọi là: “thực bất tri kì vị”. Thứ hai, nói không biết nên nói với ai, nghe chẳng biết nên nghe ai nói... như thế gọi là: “xử bất tri kì nhân”. Thứ ba, đi không biết nên đi theo đường nào. Ngồi chẳng biết nên ngồi chỗ nào cho đúng... như thế gọi là: “hành bất tri kì đạo”.

Huống chi các ngươi chỉ biết nghe theo một chiều, hiểu theo một chiều, tin theo một chiều... duy nhất. Trên đời này không cái ngu nào sánh bằng ngu đó. Không cái lười nào sánh bằng lười đó... Vừa ngu, vừa lười đến tận cùng như thế, thì làm sao có thể tự hiểu được mình. Kẻ không hiểu được mình thì đứng không biết mình đang đứng chỗ nào, đi chẳng biết mình sẽ đến đâu... Thế rồi tự cao tự đại, thế rồi vỗ ngực xưng danh... tự cho là mình khôn nhất thiên hạ. Lời nói hay chẳng bao giờ lọt vào tai nữa, cứ một mực tin theo những hạng đểu giả. Kiến thức như thế thì dẫu cao mấy, thực chất cũng chẳng khác gì kiến thức của một anh hoạn lợn. Không những tự gây họa cho mình, mà còn gây họa cho người khác. Có khi gây họa cho cả thiên hạ chưa biết chừng.

Các học trò nghe đến đó thì sợ toát mồ hôi. Bèn hỏi:

- Thế nào là tự gây họa cho mình?

Khổng Tử bảo:

- Người ta vạch ra cái chỗ dở của mình để mong mình sửa, thì lại tưởng là người ta chửi. Người ta nịnh cái chỗ đểu của mình để hòng kiếm chác, thì lại tưởng là người ta khen... Rốt cuộc người đáng lẽ là bạn, thì lại nghĩ là thù. Kẻ đáng lẽ là thù, thì lại cho là bạn... Lẫn lộn, u tối đến như thế mà không gặp họa thì xưa nay chưa ai từng nghe nói đến bao giờ.

Các học trò nghe thấy thế thì càng sợ hơn nữa. Lại hỏi tiếp:

- Thế nào là gây họa cho thiên hạ?

Khổng Tử bảo:

- Hạng người ấy mà làm tướng thì mất toi thành. Làm quan phủ, quan huyện nào thì dân trong phủ, huyện ấy điêu đứng. Làm vua thì cả nước khốn nạn, thậm chí còn mất nước vào tay ngoại bang. Làm thầy thì ngu đến cả trăm đời sau... Thế gọi là gây họa cho thiên hạ.

Các học trò hỏi tiếp:

- Vậy cứ theo ý Phu Tử thì bao giờ chúng tôi mới có thể học thành người?

Khổng tử trả lời:

- Ta có thể dạy các ngươi hiểu thấu được lẽ đời (nhi bất hoặc – hết ngờ vực). Song không thể dạy các ngươi hiểu thấu được lòng trời (tri thiên mệnh – biết mạng trời).

Ta có thể dạy các ngươi hiểu thấu được lòng trời. Song không thể dạy các ngươi hiểu thấu được lòng người (nhi nhĩ thuận – nghe thuận tai).

Ta có thể dạy các ngươi hiểu thấu được lòng người. Song không thể dạy các ngươi hiểu thấu được lòng mình (tòng tâm kì dục, bất du củ – tùy lòng muốn mà vẫn không thay đổi quy củ).

Ta có thể dạy các ngươi hiểu thấu được lòng mình. Song không thể dạy các ngươi khiến được lòng mình (lạc dĩ vong ưu – vui (theo đạo lý) mà quên hết buồn phiền).

Ta có thể dạy các ngươi khiến được lòng mình. Song không thể dạy các ngươi (thấu suốt đạo lý) đến nỗi quên đi cả sự tồn tại của mình (bất tri lão chi tương chí – không hề biết tuổi già của mình sắp đến)...

Xem thế thì biết, cái sự học làm người kia là... không biết đến bao giờ.

Các học trò nghe như vịt nghe sấm. Bèn đề nghị:

- Phu Tử có thể giảng kĩ hơn một chút được không? Vẫn biết học làm người là một việc khó khăn, lâu dài. Song cớ sao lại rắc rối như thế?

Khổng Tử bảo:

- Đó là những thang bậc từ thấp đến cao của cái sự học (hạ học nhi thượng đạt). Cũng là những điểm “chết” (nguyên văn: tắc tử) của kiến thức. Vượt qua được những mốc ấy là một việc khó khăn nhất trong cái sự học của muôn đời. Dừng lại ở bất cứ mốc nào cũng lập tức biến thành người ngu.

Các học trò lại hỏi:

- Thế nào là biến thành người ngu?

Khổng Tử bảo:

- Kẻ ngu nhất trên đời là kẻ tự bằng lòng với kiến thức của mình. Dẫu đã thấu hết lẽ đời thì cũng không bao giờ hiểu được lòng trời. Dẫu đã thấu được lòng trời thì cũng không bao giờ hiểu được lòng người. Dẫu đã thấu được lòng người thì cũng không bao giờ hiểu được lòng mình... Từ khi làm thầy, ta kị nhất loại học trò học đến đâu giỏi đến đó. Học kiểu ấy nguy như trứng để đầu gậy. Bởi kiến thức có thể dừng lại bất cứ lúc nào. Kiến thức đã dừng lại, thì hậu quả tai hại sẽ không biết đâu mà lường được. Có khi còn biến thành một kẻ lưu manh trí thức lúc nào không hay.

Nói đến đó, Khổng Tử bỗng buột mồm thốt ra một câu than thở:

- Ôi! Kẻ học giả lúc nào cũng có sẵn sàng một cơ hội lớn để trở thành một tên... thậm ngu ngốc, thậm lưu manh.

Các học trò nghe vậy thì không ai bảo ai, tất cả đều nhất tề thở dài đánh sượt một cái. Lại hỏi tiếp:

- Phu Tử nói thế thì chúng tôi cũng đành cố gắng học được đến đâu hay đến đó, học mãi không dám dừng lại. Chứ còn biết làm thế nào. Không hiểu những đời sau này không có Phu Tử, thì rồi có ăn thua gì không? Hay là chỉ sinh ra rặt những hạng bịp bợm, kiến thức đã như anh hoạn lợn, mà đểu giả, bất lương thì không ai sánh bằng. Nhưng chẳng hay Phu Tử có thể lấy ví dụ về cái việc học làm người là rất khó ấy, cho chúng tôi nghe được không?

Khổng Tử bèn ví dụ bằng mấy câu chuyện sau đây:

Câu chuyện thứ nhất:

Ta (Khổng Tử) từng có một học trò xưng là Tử Hư. Y là một người rất say mê cây cối. Cây càng cổ thụ, y càng mê mẩn. Không ngày nào là y không tìm đến một nơi có cây cao bóng cả, có tán rộng như những chiếc dù vĩ đại, che rợp cả một vùng, cành lá xanh tốt sum xuê để ngắm nghía, xuýt xoa... Ngắm mãi không biết chán, xuýt xoa mãi không mỏi mồm. Lại tưởng tượng mỗi tán cây như một nước, mỗi nhánh, cành như một phủ, huyện, mỗi lá cây như một kiếp người... còn thân cây như một vị hoàng đế. Sự hâm mộ kể cũng đến thế là cùng.

Một hôm, y chợt phát hiện thấy từ một thân cây to lớn mà xưa nay y vẫn hâm mộ, vẫn ngắm nghía ấy bỗng nhú ra những mẩu gì tròn tròn, xam xám, mềm mại như lông thú. Những mẩu ấy cứ mỗi ngày lại thò dần ra. Vài hôm sau thì rõ là những cái đuôi chồn. Những cái đuôi chồn vắt vẻo, ngoe nguẩy ở thân cây nom đến kinh. Cây không mọc cành, đơm lá... mà lại mọc ra những cái đuôi chồn? Đó là điều mà y không thể chấp nhận, không thể tin được.

Y quyết tâm giữ gìn sự hâm mộ, còn hơn giữ gìn con ngươi của mắt mình. Nhưng những cái đuôi chồn thì cứ sờ sờ ra đấy, làm y không chịu nổi. Y bèn thắc mắc với ta. Ta bảo: “Ngươi đã có thể tin được rằng mỗi thân cây như một vị vua, thì tại sao lại không tin được rằng từ đó có thể mọc ra những cái đuôi chồn? Chớ vì sự hâm mộ mà sinh ra lú lẫn. Kiến thức của ngươi một khi đã cố chấp như thế thì khó có thể làm người được”.

Câu chuyện thứ hai:

Ông Mỗ làm quan tể ở ấp Trâu là một người có tiếng ngay thẳng, thanh liêm, rất ghét thói nịnh bợ. Vì thế pháp luật được thi hành. Dân ấp Trâu vui vẻ làm ăn, không tranh giành, đểu cáng với nhau. Trẻ con biết kính trọng người lớn, người lớn thương yêu, đùm bọc trẻ con. Ban ngày ra đường không ai nhặt của rơi. Tối về nhà không phải khoá cổng. Con trai, con gái đi riêng hai bên đường, không bậy bạ, sàm sỡ với nhau... Tất cả nhờ ở cái đức của ông quan Mỗ ấy mà có được như thế.

Tưởng làm người mà được như ông Mỗ thì ai còn nghi ngờ gì nữa. Tất nhiên xung quanh ông cũng không thiếu những kẻ xấu, những kẻ cơ hội, bất lương. Chúng tìm mọi cách để nịnh nọt, lung lạc cái đức của ông hòng kiếm chác này nọ. Song ông Mỗ không những không hề lay chuyển, mà còn thẳng tay trừng trị, khiến chúng không dám ho hoe gì nữa. Ấp Trâu ngày càng thịnh vượng.

Thế mà cũng chẳng được bao lâu. Có ai ngờ một người như ông Mỗ cũng đến lúc thay đổi. Ông bắt đầu thích những lời tâng bốc, ca ngợi. Ông bằng lòng và kiêu ngạo với những gì mình đạt được. Ông nhắm mắt, bịt tai trước những lời nói thẳng, những kẻ can gián. Thậm chí còn sai người bắt bớ, bỏ tù họ. Dần dần, ông biến hẳn thành một ông quan bịp bợm, lèo lá, vừa thích nịnh, vừa ăn của đút như ranh. Đám tay chân cũng nhanh chóng a dua theo. Chúng tha hồ nhân danh pháp luật để ăn cắp trắng trợn mọi thứ của dân, không cho dân được kêu ca, oán thán gì...

Ấp Trâu trở thành một nơi tăm tối nhất thiên hạ, chính trị đểu giả, lưu manh không nơi nào sánh bằng. Dân chúng bị cưỡi lên đầu lên cổ đã đành, lại còn không dám hó hé, suốt ngày phải ca ngợi, mở mồm ra là phải nói lời biết ơn cái lũ đầu trâu mặt ngựa, cầm đầu là ông quan Mỗ ấy(!). Biết ơn lũ kẻ cướp là một việc xưa nay chưa từng có. Chắc chỉ diễn ra ở nơi có cái thứ chính trị đã biến thành lưu manh như kiểu ấp Trâu mà thôi.

Tại sao ông Mỗ lại thay đổi nhanh chóng, lại trở thành một kẻ thối nát ghê tởm như vậy? Trong khi ông từng có tiếng là một người ngay thẳng, ghét cay ghét đắng bọn nịnh hót kia mà. Ai đã bỏ bùa mê thuốc lú cho ông?
Nguyên nhân té ra rất đơn giản. Tất cả chỉ tại lũ chó nhà ông. Trong nhà ông Mỗ nuôi một đàn chó, gầy, béo, đốm, khoanh, vàng, vện... đủ cả. Hàng ngày đi làm về, chúng tranh nhau vẫy đuôi mừng ông rối rít. Con thì liếm chân, liếm tay, con thì ngửi quần áo, con thì cố tru lên những tiếng sủa ra vẻ hớn hở, vui mừng... Chúng thi nhau nịnh ông bằng đủ các động tác, cử chỉ làm ông vô cùng hả hê.

Ông Mỗ từ chỗ thích cái sự nịnh nọt ấy của lũ chó, dần dần đâm ra thích được cả người nịnh. Nhất là những kẻ có cái lối nịnh cũng na ná như lũ chó kia thì ông lại càng thích. Mà những kẻ đó nào có thiếu gì. Tài bắt chước chó của họ thì không chê vào đâu được. Họ không những nịnh bằng giọng lưỡi, động tác, bằng sự liếm láp y hệt loài chó... mà còn nịnh bằng cả văn chương, nhạc, họa... Thậm chí sẵn sàng bóp méo cả sử sách để làm hài lòng ông...

Thế mới biết làm người quả là một việc khó khăn. Duy trì sự tử tế quả là một công phu nan giải. Có khi bị hỏng, bị dang dở giữa chừng chỉ vì lũ chó nuôi trong nhà. Vì thế, kẻ đã quyết chí làm người thì phải cảnh giác với từ con chó trở đi.

Những điều trên đây rút ra từ ghi chép của Nhan Hồi - một học trò yêu của Khổng Tử. Khổng Tử có lần đã nói: “Này Hồi! ta sở dĩ thích ngươi, chính bởi ngươi là một học trò học đến đâu thấy thiếu đến đó. Vì thế kiến thức không bao giờ dừng lại, cái ngu, cái xấu không có cơ hội đến gần được với ngươi...” (nguyên văn: tri nhi bất hạn, ngu xú bất cận)."

Một buổi học giao thông ở Úc

Tuần rồi, trường tôi - Adelaide High School (Nam Úc) - tổ chức một buổi học về tai nạn giao thông cho học sinh khối 12. Buổi học này được tổ chức bởi lực lượng cứu hỏa đô thị.

Năm 2008, số người chết vì tai nạn giao thông (TNGT) ở Nam Úc là 99 người. Một năm sau, số người tử nạn vì TNGT tăng lên 119. Dân số ở Nam Úc khoảng 2 triệu người, bằng 1/40 Việt Nam.

Có thể tránh được TNGT

Người hướng dẫn buổi học là một lính cứu hỏa có biệt danh Rocket (tên lửa). Ở đây, lính cứu hỏa là người phải có mặt đầu tiên tại hiện trường một vụ TNGT. Rocket mở đầu buổi học bằng câu hỏi: “Bạn muốn trở thành một người lái xe như thế nào? Có ba lựa chọn: một là có trách nhiệm, hai là liều lĩnh và ba là hoàn toàn không có trách nhiệm”.

Có ba nhóm chọn các phương án tương đương nhau. Rất nhiều học sinh không thấy được tính nghiêm trọng của câu hỏi mà chỉ cho là một câu nói vui. Tuy nhiên, chẳng ai phê phán các học sinh chọn phương án 2 và 3.

Chuyển sang hướng khác, một câu hỏi được đặt ra: Thế nào là tai nạn? Hầu hết học sinh cho rằng tai nạn là những điều không may mắn xảy ra mà không thể tránh khỏi. Từ đây, vấn đề TNGT được gợi lên rằng liệu đó có thật sự là tai nạn hay không. Màn hình chiếu hai clip ngắn về hai vụ TNGT để học sinh cùng phân tích. Không thể tranh cãi: tất cả học sinh đều chấp nhận hai vụ TNGT đều có thể tránh khỏi được.

Thế thì tại sao “tai nạn” lại xảy ra? Một clip nữa được chiếu lên màn ảnh với tất cả hình ảnh chụp lại từ những vụ TNGT, lồng vào đó là bài nhạc Black Dress của Kisschasy về cảm xúc đau đớn khi một người thân mà mình yêu thương mất đi. Đến lúc này một số học sinh bắt đầu khóc.

Đó chỉ mới là khúc dạo đầu của buổi nói chuyện. Tiếp sau đó, học sinh được yêu cầu nhắm mắt lại và suy nghĩ về lý do của những cái chết không đáng có: nghe nhạc, nói điện thoại khi lái xe chẳng hạn. Bản danh sách các lý do cứ kéo dài ra mãi và thật sự làm nhiều học sinh hoảng hốt.

Chúng tôi bắt đầu nhận ra chỉ một hành động thiếu suy nghĩ, một quyết định sai lầm là có thể lấy đi một mạng người.

Điều còn lại là nước mắt!

Có cảm xúc sẽ có trách nhiệm

Khi còn học ở VN (đến nửa năm lớp 11), tôi đã có vài lần được học về Luật giao thông do trường tổ chức. Tuy nhiên, các buổi học còn thiếu hấp dẫn và lý thuyết khô cứng. Tôi nghĩ muốn “chặn đứng thảm họa giao thông” (tên một chiến dịch truyền thông của Tuổi Trẻ), ngành giáo dục phải phối hợp cùng cảnh sát giao thông để tổ chức thử nghiệm những buổi học sao cho có cảm xúc hơn.

Phần thứ hai của buổi học là hậu quả và ảnh hưởng của TNGT, được chia làm ba phần: cộng đồng và gia đình, người gây tai nạn và nạn nhân. Câu hỏi được đưa ra: sau một TNGT có bao nhiêu người bị ảnh hưởng?

Chúng tôi đoán già đoán non chừng mười mấy người. Nhưng phân tích cho thấy số người bị ảnh hưởng lên đến hơn 200 người! Này nhé, một vụ tai nạn xảy ra nào chỉ có gia đình, người thân mà cả cảnh sát, lính cứu hỏa, y bác sĩ... đều phải vào cuộc. Rồi cảnh sát gõ cửa báo cho cha mẹ cái chết của con cái họ. Lại nhiều giọt nước mắt của học sinh.

Một đoạn clip khác được chiếu lên, một cô gái gốc Ấn với mái tóc đen và dày, đôi mắt thật sâu và đẹp. Nhưng đó chỉ là tấm hình của 10 năm trước.

Khi tấm hình hạ xuống ai cũng sốc. Vì đằng sau tấm hình ấy là một gương mặt dị dạng, không tóc, trắng bệch, một mắt đã mất và chiếc mũi bên cao bên thấp. Vào một kỳ nghỉ, cô đi dự tiệc với bạn mình và bị một chàng trai trẻ say xỉn tông phải. Anh ta không bị gì nhưng cái giá phải trả là phí hết 20 năm tiếp theo của cuộc đời trai trẻ trong nhà tù. Nạn nhân khóc và người gây tai nạn cũng khóc. Trong TNGT chẳng ai hơn ai thua, tất cả chỉ còn lại nước mắt!

Tôi muốn là người lái xe trách nhiệm

Ryan là một người đàn ông 32 tuổi - đã có một vợ hai con - di chuyển khó nhọc lên bục. Từng lời chia sẻ của Ryan nặng trịch những tiếc nuối, hối hận. Chỉ vì quá tự tin vào khả năng điều khiển môtô của mình, lái xe lúc 4 giờ sáng mà trong người còn chút hơi men của đêm hôm trước, Ryan đã vĩnh viễn trở thành người tàn tật vì mất hai chân.

Anh diễn tả sự khó khăn khi không thể kiểm soát được các cơ từ bụng trở xuống của mình. Mỗi buổi sáng, Ryan phải dậy sớm hơn mọi người một giờ chỉ để đi vệ sinh. Anh mang tới và đưa cho mọi người xem cả những đồ bơm và ống cần phải đưa vào hậu môn mỗi lần đi vệ sinh mới đại tiện được. Ryan minh họa việc trèo lên - xuống ghế khó khăn như thế nào, trong khi chúng tôi chỉ cần thực hiện trong một cái chớp mắt động tác bình thường ấy.

Nhưng chừng ấy chưa phải là điều tồi tệ nhất. Ryan tâm sự anh mang một cảm giác tội lỗi khi nhìn vào mắt cha mẹ, sự dằn vặt khi thấy vợ thui thủi làm vườn một mình, nỗi buồn của một người cha khi thấy con gái nói chuyện với mẹ (anh phải nằm viện suốt một năm) chính là điều làm cho cuộc sống của anh thêm đau khổ. Chúng tôi cảm nhận được sự kinh hoàng do TNGT để lại là như thế nào.

Để kết thúc buổi nói chuyện, một clip cuối cùng được chiếu lên. Đây là clip mà ai cũng phải xem khi học lấy bằng lái xe ở Anh: Một nhóm bốn cô gái trên một chiếc xe hơi. Cô gái đang lái xe đã nhắn tin, rồi cười đùa với ba cô bạn của mình. Cô bị lạc tay lái, chiếc xe lệch qua một bên. Tai nạn. Cả ba cô bạn đều chết, riêng cô gái lái xe chỉ bị thương. Cô hét lên thất thanh rồi khóc. Tất cả từng cử động trong vụ tai nạn được chiếu chậm. Máu thịt nhầy nhụa. Nhưng vẫn chưa hết. Một chiếc xe khác theo sau chiếc xe của bốn cô gái đã không thắng kịp húc vào và phần đầu xe gần như nát bét. Khi lính cứu hỏa mở cửa ra, một cô bé khoảng 5, 6 tuổi liên tục hét lên: “Con muốn bố mẹ thức dậy”. Cô bé không biết rằng bố mẹ đã chẳng còn ở bên em kể từ giây phút đó. Bên cạnh, đứa em mới vài tháng tuổi cũng đã chết với đôi mắt mở to.

Buổi học kết thúc. Đến lúc này người ta hỏi trở lại câu hỏi ban đầu Bạn sẽ là người lái xe như thế nào trong tương lai? Tất cả các cánh tay giơ lên: có trách nhiệm!

HUY TƯỜNG

Nguồn: Tuổi trẻ

Sáng sớm ngày hôm sau

Ngư dân cuối cùng sống sót trong vụ bão đánh đắm tàu trôi dạt đến một hoang đảo. Khi anh tỉnh lại, bốn bề là mênh mông biển nước, xung quanh là những mảnh ván vỡ của tàu, còn ngư trường quen thuộc thì đã lùi xa rất xa. Mệt mỏi hoảng loạn và tuyệt vọng, anh liên tục lẩm nhẩm cầu khẩn một phép màu kỳ lạ xảy ra, nhưng cảm thấy vô vọng.

Kiệt sức và chán nản vì chờ đợi, anh quyết định dựng lên một cái lều nhỏ làm bằng những miếng vỏ tàu để chống lại thời tiết khắc nghiệt trên đảo và chứa những tài sản cuối cùng mà anh còn giữ được.

Sang ngày thứ sáu của cuộc sống trên hoang đảo, sau chuyến lặn lội tìm kiếm thức ăn trên đảo, anh quay lại bờ biển với căn lều khi trời đã tối. Nhưng chưa kịp tới gần nó thì một tia sét giáng thẳng xuống làm căn lều bốc cháy dự dội, khói bốc ngùn ngụt. Suy nghĩ đầu tiên đến với anh là mình thật bất hạnh, đến một chỗ nương thân cũng chẳng còn và tất cả với anh coi như đã hết.

Sáng sớm ngày hôm sau, chàng ngư phủ bất hạnh bị đánh thức bởi tiếng còi của một chiếc tàu thủy đang tiến lại gần đảo. Nó đến để cứu anh.

- Làm sao các anh biết tôi đang ở đây?" - Anh hỏi vị thuyền trưởng sau khi đã yên vị trên tàu.

- Chúng tôi nhìn thấy tín hiệu cấp cứu, lửa cháy và khói bốc cao từ phía đảo. Ðó chẳng phải là tín hiệu kêu cứu của anh sao?

Con người thường dễ nản chí khi mọi việc trở nên tồi tệ, và hầu như quên mất rằng, mọi việc có thể hoàn toàn thay đổi vào "sáng sớm ngày hôm sau... "

Nguồn: Xitrum.net
-----------------
Đọc bài này tự nhiên nhớ đến một câu, đại ý là cái gì không quật ngã được mình thì sẽ làm mình mạnh mẽ hơn. Cuộc sống vốn không tròn đầy và luôn như ý. Cái khó không nằm ở thử thách mình gặp lớn hay không mà khó ở chỗ mình có đủ sức để chiến thắng cái tâm thế chán nản, thất vọng, buông xuôi để vẫn giữ niềm tin và tìm phương án vượt qua hay không.

Một vấn đề khi mới gặp phải sẽ thấy sao khó quá. Nhưng khi đã vượt qua nhìn lại sẽ thấy nó rất đơn giản và nhẹ nhàng. Vấn đề vẫn nằm ở chỗ định kiến về độ khó khăn mà mình đã áp đặt cho nó khi đối diện mà thôi.

Mọi thứ điều có thể. Quan trọng bạn có dám và có đủ kiên nhẫn hay không thôi. Sớm hay muộn, cơ hội cũng sẽ mỉm cười - và đôi khi kết quả còn nằm ngoài cả dự đoán của bạn ;)

Nổi tiếng & Có ích

Chiều nay đọc được bài viết của một bạn sinh viên có đề xuất "sửa đề thi đại học môn ngữ văn khối D", thấy khá thú vị :)
---------------------
Sinh viên Ngoại thương: 'Muốn cả gỗ cả nước sơn'

Dương Thị Tuyết Trinh, giải nhất môn Ngữ văn kỳ thi học sinh giỏi quốc gia năm ngoái, hiện đang là sinh viên ĐH Ngoại thương đã đề xuất "sửa đề thi đại học môn Ngữ văn khối D" khi tham gia "làm bài thi đại học" với VietNamNet. Dưới đây là bài viết của Tuyết Trinh.


Thí sinh trước giờ thi ĐH. Ảnh: Hương Giang
Tôi cứ nghĩ rằng, sự nổi tiếng không phải bông hoa hồng mọc cheo leo trên đỉnh núi hay sườn dốc. Bởi giản đơn hoa hồng thích mọc trong vườn nhà tôi hơn… bởi đấy là định mệnh của nó.

Không, tôi lại không muốn bàn đến định mệnh như một sự bất khả kháng. Tôi muốn bàn đến cái sự sinh ra đã có và cái sự cố gắng để có.

Quay ngược thời gian để thấy danh từ “sự nổi tiếng” không chỉ có tác động mạnh mẽ trong thời hiện tại.

Kể cả một quá khứ dài và sâu, khi nó mang cái tên “danh” cũng được Nguyễn Công Trứ khẳng định chắc chắn rằng:

“Đã mang tiếng ở trong trời đất

Phải có danh gì với núi sông”

Người đời xưa nói “danh”, người đời nay nói “sự nổi tiếng”.

Và vừa qua người ta nói “Đừng cố gắng trở thành người nổi tiếng mà trước hết hãy là người có ích”.

Tôi xin tách vế đầu ra để suy nghĩ: “Đừng cố gắng trở thành người nổi tiếng…”. Có vẻ như vế đầu này khiến người đọc bị ấn tượng mạnh mẽ hơn vế câu sau. Thật tội nghiệp cho “sự nổi tiếng”.

Làm điều tốt và muốn được nổi tiếng để mọi người biết đến việc tốt của mình, làm theo và nhân rộng việc tốt ấy. Đó là một cách khôn ngoan để khiến tầm ảnh hưởng của việc sống có ích của một cá nhân phủ bóng lên nhiều cá nhân khác.

Người ta nói có những người sinh ra đã là người nổi tiếng. Định mệnh cho họ cái mà người khác không có: một giọng hát hay, một trí tuệ siêu việt, một vẻ đẹp hoàn mĩ….


Rồi họ trau chuốt cho tài năng của mình nở rộ để người đời được chiêm ngưỡng nó.

Nhưng có những người luôn phải cố gắng bằng mọi cách để được nổi tiếng. Người ta cứ nhìn vào những “ác mộng” ngày nay để chỉ trích: những thảm họa âm nhạc, những vụ tự tử, những vụ giết người, những kẻ điên loạn… và sau tất cả lại nói trong sung sướng: “tôi không biết mình đã làm gì nhưng tôi sẽ được lên báo và nổi tiếng”.

Sự điên cuồng muốn khẳng định cái “tôi” khiến chúng ta trở nên sợ sự nổi tiếng. Nó như ma túy gây ra nhiêu thảm họa cho những kẻ cố gắng bằng mọi giá để tên mình được nhiều người biết đến.

Nhưng xin đừng thấy vậy mà xa lánh sự nổi tiếng. Ấy chính là động lực. Cố gắng trở thành người nổi tiếng là giấc mơ trần tục nhất mà con người muốn có.

Được nhiều người biết đến mình, được đưa cái “tôi” đạt đến tuyệt đích. Được phô bày những tài năng, phẩm hạnh của mình cho thế hệ sau.

Giấc mơ ấy khiến người ta không còn muốn giam giữ mình sống lặng lẽ để rồi ra đi lặng lẽ.

Người đời cứ gán cho mình những mục đích cao cả mà quên đi mục đích con người nhất.

Một người anh hùng xông pha giữa sa trường, đó là vì: phá cường địch, báo hoàng ân. Nhưng đâu phải người anh hùng ấy không nghĩ đến bốn chữ: lưu danh thiên cổ.

Tôi thiết nghĩ muốn được nổi tiếng không xấu. Michael Jackson ra đi trong sự xót thương của cả thế giới.

Đừng nói với tôi con người ấy không cố gắng để được nổi tiếng. Anh ấy có tài năng mà định mệnh lựa chọn.

Nhưng đó chỉ là nền tảng. Sự nổi tiếng của Michael Jackson là cả một cuộc đời cố gắng, theo đuổi và khẳng định mình.

Nhắc đến Ngô Bảo Châu, đừng nói với tôi giáo sư sáng tạo ra công trình toán học ấy chỉ vì niềm đam mê, chỉ muốn mang ích lợi đến cho cộng đồng. Không. Giáo sư cũng nghĩ đến sự nổi tiếng. Đó không phải mục đích chính. Nhưng chính suy nghĩ rằng mình sẽ được cả thế giới biết đến cũng góp phần thôi thúc một con người vốn làm bạn với phòng nghiên cứu làm nên được những điều kì diệu.

Chúng tôi thích cả gỗ cả nước sơn. Chúng tôi thích cả cái tốt và cái xấu. Và bây giờ chúng tôi cần cả sự có ích và sự nổi tiếng. Bởi một đẳng thức sẽ tốt hơn một bất phương trình khó giải.
Sống có ích thật tuyệt vời. Con người phải sống và làm cho cuộc sống của mình có ích.


Nhưng đôi khi chúng ta cần sống có ích để làm nền tảng cho một sự nổi tiếng.

Tôi có nghe câu chuyện về những người hiến thận giúp người, về những người quyên góp tiền ủng hộ bao hoàn cảnh khó khăn.

Khi phỏng vấn họ chúng ta muốn có được câu trả lời rằng họ làm vậy vì giúp người, vì tình thương.

Nhưng nếu có ai nói: tôi cứu người vì muốn được nổi tiếng, thì cũng đừng vội lên án họ. Đó lại là câu trả lời rất thành thực. Làm điều tốt và muốn được nổi tiếng để mọi người biết đến việc tốt của mình, làm theo và nhân rộng việc tốt ấy. Đó là một cách khôn ngoan để khiến tầm ảnh hưởng của việc sống có ích của một cá nhân phủ bóng lên nhiều cá nhân khác.

Xin mạn phép sửa lại câu nói trong đề thi văn năm nay: “Hãy trở thành người nổi tiếng, nhưng trước tiên hãy là người có ích”.

Người ngày xưa thích bất phương trinh, thích sự lựa chọn. Nhưng người của ngày nay không muốn lựa chọn nhiều.

Chúng tôi thích cả gỗ cả nước sơn. Chúng tôi thích cả cái tốt và cái xấu. Và bây giờ chúng tôi cần cả sự có ích và sự nổi tiếng. Bởi một đẳng thức sẽ tốt hơn một bất phương trình khó giải.

Đến bây giờ thì tôi nghĩ sự nổi tiếng nếu là một bông hoa hồng thì nó thích mọc trong vuờn hơn.

Ai cũng cố trồng một bông hoa hồng trong vườn nhà mình. Có những người trồng được, có những người không.

Nhưng có một điều chắc chắn rằng: bạn sẽ trở thành người làm vườn xuất sắc nếu như trong “công cuộc” trồng hồng ấy, bạn còn khiến cho mọi loài hoa khác trong mảnh đất của mình đâm nụ và nở hoa rực rỡ. Dẫu rằng hoa hồng không nở, tôi vẫn sẽ có hàng ngàn những nụ hoa xinh xắn rồi đây sẽ đơm hương cho cuộc đời của tôi.

  • Dương Thị Tuyết Trinh (sinh viên Trường ĐH Ngoại thương Hà Nội)
  • Nguồn: VietNamNet

Có phải cứ nhiều là tốt hơn?

Con Chuột học được năm kỹ năng cơ bản cho mình là bay, bơi, trèo cây, đào hang, và chạy. Nó hết sức tự hào, và cho rằng chẳng con vật nào có thể đa tài đa nghệ như mình. Chim ưng thì bay rất cao nhưng không biết bơi, đào hang. Hổ thì chạy nhanh nhưng lại không bay được. Chó biển bơi rất giỏi nhưng cũng không biết đào hang… Nói chung không có con vật nào toàn diện được như Chuột.

Chuột đi đâu cũng khoe khoang về sự toàn diện của mình, và cho rằng chỉ mình mới xứng đáng làm thủ lĩnh của muôn loài.

Một hôm, khi chuột đang khoe khoang tài nghệ của mình thì đột nhiên Hổ xuất hiện. Con chuột nhìn thấy Hổ thì hồn bay phách lạc, co cẳng bỏ chạy. Nó chạy được một quãng khá xa, nhưng Hổ chỉ cần lao vài bước là đuổi kịp nó. Chẳng còn cách nào khác, Chuột đành phải trèo lên cây, nhưng gần đó có một con Báo quan sát thấy, liền trèo lên cây tiến gần đến Chuột. Thế là Chuột liền sử dụng kĩ năng bay của mình, lao vào không trung. Nhưng nó cũng chỉ “bay” được một quãng trước khi rơi xuống đất. Đúng lúc đó, Chim Ưng nhìn thấy nhẹ nhàng sà xuống và định quắp lấy chuột.

Không biết chạy đi đâu, Chuột đành lao xuống nước, thì lại bị Rái cá theo sát. Cũng không địch lại được Rái cá, Chuột leo lên bờ và bắt đầu đào hang trốn. Lúc đó Rái cá đã lao đến, và tóm được được con chuột ở chiếc hang đang đào dở.

Rái cá hỏi Chuột một cách châm biếm “Người anh em, tôi muốn anh chỉ dạy xem anh còn chiêu nào nữa không!”. Chuột vừa thở hổn hển, toàn thân run lập cập, thều thào: “có nhiều tài chẳng đâu vào đâu không bằng chỉ có một tài nghệ nhưng thật giỏi. Có lẽ tôi nên tập trung vào việc đào hang”

(Sưu tầm)

------------------------------------------------------

Mỗi người có một thế mạnh riêng. Nếu biết cách tập trung để phát triển và phát huy thế mạnh đó, họ sẽ trở thành người mạnh nhất trong lĩnh vực của họ và thế mạnh kia sẽ trở thành lợi thế cạnh tranh bền vững của chính họ. Giáo dục cũng phải dựa trên khả năng, sở trường mỗi cá nhân mà có định hướng, phương pháp, nội dung giảng dạy, chia sẻ phù hợp. Việc đánh đồng cá mè một lứa hoặc đòi hỏi sự toàn diện tuyệt đối đôi khi sẽ đi ngược lại kết quả mong muốn.

Mỗi bông hoa có một mùi hương và sắc màu riêng. Việc hòa nhập nhiều mùi hương, màu sắc khiến bông hoa mất đi cái đặc trưng riêng, bản sắc riêng của bản thân. Khi đó, không những giá trị của bông hoa không còn mà thậm chí đôi khi còn tai hại đến mức hủy hoại đi những nét đẹp riêng của chính nó. Hãy luôn là chính mình - vì mỗi người là một bông hoa duy nhất không trộn lẫn trên thế gian này!