"... duy chỉ có tình yêu thương là mãi mãi!"

Tối nay, lướt FB đọc được câu chuyện "Chị - em", thấy cảm động và suy nghĩ nhiều quá xá...
----------------
CHỊ -EM

Tôi sinh ra tại một vùng quê hẻo lánh. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi phải ra sức cày cấy trên mảnh ruộng khô cằn để nuôi hai chị em tôi ăn học.

Một ngày kia tôi lén ăn cắp mười lăm đồng trong ngăn kéo của cha để mua một chiếc khăn tay mà những đứa con gái trong làng đều có. Cha tôi phát hiện, ông lấy chiếc roi tre treo trên vách xuống, bắt hai chị em tôi quỳ trước mặt và hỏi rằng ai đã lấy cắp. Vì sợ hãi, tôi đã không dám dứng lên nhận lỗi. Cha tức giận định đánh cả hai chị em, ông đưa chiếc roi lên. Em níu tay cha lại và nói:

- Thưa cha, con trót dại...

Em nói loanh quanh, không giải thích được đã dùng số tiền ấy vào việc gì. Cha giận đến tái mặt nghĩ rằng em đã ăn chơi lêu lổng và quất liên hồi chiếc roi dài vào lưng em cho đến khi cha gần như ko thở được nữa.

Đêm ấy, mẹ và tôi đã dỗ dành em. Nhìn thân hình đầy những lằn roi của em, tôi oà khóc. Em vội vàng nói:

- Chị ơi đừng khóc, kẻo cha nghe thấy cha sẽ đánh đòn chị đấy!

Năm ấy em vừa lên 8 và tôi 11 tuổi.

***

Năm em tôi được tuyển thẳng vào trường trung học thì tôi cũng trúng tuyển vào đại học. Chưa kịp vui với niềm mơ ước được chạm vào cánh cửa đại học thì tôi đã đối diện với nỗi lo lắng về học phí. Cha mẹ tôi không đủ tiền để cho hai chị em ăn học cùng một lúc.

Em tôi quyết định bỏ học nhưng cha mẹ và cả tôi đều không đồng ý. Tôi nói:

- Em cần phải tiếp tục đi học để tìm cách thoát ra khỏi cảnh nghèo khó sau này. Chính chị mới là người không nên tiếp tục vào đại học.

Nhưng em đã bỏ nhà ra đi với vài bộ quần áo cũ và một ít muối mè trong chiếc túi sách nhỏ. Em đã lén đến bên giường tôi và để lại một mảnh giấy nhỏ bên gối tôi với lời nhắn nhủ: "Chị ơi, được vào đại học không phải là điều dễ dàng. Em sẽ tìm việc làm để gởi tiền về cho chị.".

Tôi trào nước mắt, chẳng nói lên lời.

Năm ấy em mới 17 và tôi tròn 20.

***

Với số tiền ba tôi vay được trong làng cộng với số tiền gởi về của em, cuối cùng tôi cũng học xong năm thứ 3 đại học.

Một hôm đang ngồi học trong phòng, Một đứa bạn chạy vào gọi tôi và nói:

- Có người cùng làng đợi cậu ngoài kia.

Tôi chạy ra và thấy em đứng từ xa, quần áo lấm lem dầu nhớt. Tôi hỏi em:

- Sao em không nói với bạn của chị, em là em trai chị chứ?

Em cười đáp lại:

- Em sợ mọi người sẽ cười chị khi nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của em.

Tôi lặng người, nước mắt tuôn trào.

Em mỉm cười, đôi mắt ánh lên lấp lánh. Em đưa tay vào túi áo lấy ra một chiếc kẹp tóc hình con bướm và nói:

- Em thấy mọi cô gái đều cài nó trên tóc, vì thế em mua tặng chị!

Tôi không kìm được niềm xúc động, ôm chầm lấy em nức nở.

Năm ấy tôi đã 23 và em mới 20.

***

Khi lần đầu tôi đưa bạn trai về nhà ra mắt cha mẹ, mọi thứ trong nhà đều rất sạch sẽ và ngăn nắp, ngay cả miếng cửa sổ bị bể cũng đã được lắp lại. Mẹ cho tôi biết trong khi dọn dẹp và thay khung cửa sổ, em đã bị miếng kính đâm vào tay chảy máu.

Tôi chạy vào tìm em. Nhìn vết thương trên tay em, tôi cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tim mình. Tôi lấy thuốc và bông băng để băng lại vết thương cho em. Em cười:

- Em không muốn anh ấy chê nhà mình nghèo khổ!

Năm ấy em 23 và tôi 26.
***
Sau khi lập gia đình, tôi về sống với chồng ở thành phố. Vài năm sau, chồng tôi trở thành giám đốc của một xí nghiệp. Vợ chồng tôi muốn đưa em vào làm nhưng em từ chối vì sợ mọi người sẽ xì xầm bàn tán những lời không hay về chồng tôi.

30 tuổi, em lập gia đình với một cô gái trong thôn.

Năm tôi 40, cuộc hôn nhân tưởng chừng như mĩ mãn của tôi bị đổ vỡ vì sự xuất hiện của một người đàn bà khác. Em vứt hết chuyện gia đình đến chăm lo cho các con tôi, vực tôi dậy sau những đắng cay nghiệt ngã.

Rồi một ngày cả hai chúng tôi đều già nua, tóc bạc gần hết mái đầu. Em ngồi bên tôi nhắc lại chuyện xưa. Ngày ấy, chị em tôi mỗi ngày phải lội bộ hơn hai tiếng mới có thể đến trường. Một hôm, em làm mất chiếc giày. Một phần sợ cha đánh em, một phần biết mẹ không có tiền mua giày mới, tôi đã nhường cho em đôi giày của mình. Và cứ thế, mỗi ngày hơn bốn tiếng đi-về, chân tôi phồng rộp lên và rướm máu vì những viên đá nhọn trên mặt đường nóng bỏng. Từ đó em hứa với lòng phải chăm sóc và đối xử với tôi thật tốt.

Nước mắt tôi chợt ứa ra vì hạnh phúc.

Năm ấy em chỉ vừa lên 5!
--------------------------------------

Thì ra, yêu thương là không tuổi tác và giới hạn. Yêu thương - nhiều khi chỉ cần vỏn vẹn trong những biểu hiện đầy tế nhị, giản đơn. Người Cho không mưu cầu mục đích, người Nhận biết đón nhận, trân trọng mà sống cho tốt hơn. :má hồng: 

Khi thật lòng yêu thương một ai đó, là có thể hy sinh những quyền lợi vốn có của bản thân chỉ với mong muốn người kia được bình an, hạnh phúc. Người em trong câu chuyện, hết lần này đến làn khác giúp chị bằng những việc làm đầy thiết thực, chẳng xá ngại bỏ đi lợi ích của mình để thực hiện lời hứa với bản thân lúc chỉ vừa lên 5 là "phải chăm sóc và đối xử với chị thật tốt". Lời hứa đó vẫn được cậu tuân thủ thực hiện một cách đầy nghiêm túc, trách nhiệm trên nền tảng của lòng biết ơn và tình yêu thương người chị của mình. Là đứa trẻ 5 tuổi thì sao, là kẻ bạc đầu rồi thì sao, vẫn luôn ghi tâm khắc cốt hình ảnh người chị gái của mình vì nhường đôi giày cho em mà "mỗi ngày hơn bốn tiếng đi-về, chân phồng rộp lên và rướm máu vì những viên đá nhọn trên mặt đường nóng bỏng" để mà biết sống, biết nghĩ, biết giá trị của yêu thương và tiếp tục viết tiếp chuỗi yêu thương đầy cảm động giữa Chị & Em.

Và, có lẽ câu chuyện cũng sẽ không kéo dài và đọng lại trong lòng người đọc nhiều đến thế nếu không có xuất phát điểm là việc người chị nhường đôi giày độc nhất của mình cho người em trai khi em làm mất chiếc giày năm xưa. Một mầm yêu thương nhỏ đó thôi được gieo vào trái tim người em thì theo thời gian đã phát triển thành một cây cổ thụ đầy râm mát kết chặt tình chị em. Chỉ với một suy nghĩ đơn giản: "Một phần sợ cha đánh em, một phần biết mẹ không có tiền mua giày mới" mà cô bé 8 tuổi năm đó đã gieo trồng hạt giống yêu thương. Ai bảo, yêu thương phải bắt đầu từ những suy nghĩ vĩ đại. Hình như chỉ cần một cái Lý giản đơn, trong trẻo và vô tư như thế thôi thì dù là trái tim non nớt nhất cũng đủ lan tỏa sức mạnh diệu kỳ của yêu thương...

Chợt nhớ, mình cũng có một cô em gái. Lâu giờ cũng thay ba mẹ chăm sóc em trong những ngày đi học sống xa nhà. Cũng cố gắng quan tâm và thương yêu em thay phần ba mẹ, nhưng không thể dối lòng là nhiều khi mình cũng thấy mệt mỏi bởi cái tính nhõng nhẽo, đôi khi hơi vô tâm và có chút cá tính của cô em 9x này. Mình vẫn tự nhủ lòng rằng: "Có lẽ kiếp trước mình mang nợ em mình, nên kiếp này mình sẽ hơi cực một tí để trả nợ đây". Ấy vậy mà đọc câu chuyện trên xong tự nhiên thấy tự xấu hổ quá. Thì ra mình yêu thương vẫn còn toan tính lý do, trách nhiệm, nghĩa vụ mà quên đi rằng: thật lòng, mình thương cô em gái của mình nhiều lắm, mỗi khi nó bệnh mình lo rất nhiều, nó buồn nó khóc mình cũng lo, thậm chí nó yêu đương mình cũng không thể rời mắt để ý nhất cử nhất động... Ngộ ra rằng, yêu thương không cần bất cứ một lý lẽ gì bởi nó vốn là một món quà đặc biệt khiến cho người Cho và người Nhận đều cảm thấy hạnh phúc. Yêu thương không hữu hình để cân đong đo đếm mà chỉ nhẹ nhàng lớn lên và được nhân rộng trong trái tim mỗi người... :-) 

"Mọi thứ trên đời đều có thể mất đi, duy chỉ có tình yêu thương là mãi mãi!" :wink:

1 nhận xét:

  1. Xúc động quá chị ơi.
    Cảm ơn chị về bài viết này

    Trả lờiXóa